Trong tưởng tượng của bọn họ.
Vân Phi Dương hẳn sẽ bị đệ tử hạch tâm nhẹ nhõm giải quyết, bây giờ lại đánh nhau không rơi vào thế hạ phong!
- Tên này...
Triệu Anh Vũ trừng to hai mắt, nói thầm:
- Đến cùng có cảnh giới gì!
Hắn đã nhìn ra, dựa vào thực lực Vân Phi Dương bại lộ hiện tại, mình không thể địch nổi!
Quá đả kích người.
Tự tôn quá đau đớn!
- Lợi hại!
Nhìn Vân Phi Dương khó phân thắng bại cùng Trương Thanh Biển, trong ánh mắt Lương Âm có vẻ hưng phấn cũng có kinh ngạc.
Tâm thần Lâm Chỉ Khê cũng hoảng hốt.
- Con mẹ nó chứ, Phi Dương ca hiện tại trâu như vậy?
La Mục cũng há to mồm.
Khóe miệng bọn người Vân Lịch co giật.
Không hổ là Chiến Thần, bị phạt đi đào quáng một năm, lần nữa trở về lại có thể đôi công cùng đệ tử hạch tâm!
Kinh hãi nhất.
Vẫn phải là Đường Nhược Giản.
Giờ phút này, lão khó tin lắp bắp nói:
- Cái này. . . Tiểu tử này ít nhất phải có một trăm trọng thuần nguyên lực a?
"Bành!"
Nhưng vào lúc này, Vân Phi Dương cùng Trương Thanh Biển liều một chiêu, hai người cùng lui lại.
Trong khoảng thời gian ngắn đối bính hơn ba mươi chiêu, Trương Thanh Biển càng thi triển không ít Hoàng giai vũ kỹ.
Vân Phi Dương trái lại.
Hoàn toàn dựa vào kinh nghiệm kiếp trước và linh hồn lực siêu cường, gặp chiêu phá chiêu, không rơi vào thế hạ phong!
- Không nghĩ tới, ngươi mạnh như vậy, khó trách lớn lối như thế.
Trong ánh mắt Trương Thanh Biển hiện ra nghiêm nghị.
Đánh nhiều chiêu như vậy, nếu nhìn không ra Vân Phi Dương nắm giữ một trăm trọng thuần nguyên lực, thì về nhà tìm khối đậu hủ đập đầu chết đi cho rồi, mà đối thủ như thế, hắn phải nghiêm túc đối đãi.
Nhưng.
Trong lòng rất khó chịu.
Vốn muốn báo thù cho đệ đệ, hung hăng ngược phàm nhân hạ đẳng này ngay trước mặt mọi người một hồi, kết quả lại phải nghiêm túc mới có thể giải quyết hắn!
Nghiêm túc mới có thể giải quyết Vân Phi Dương?
Trương Thanh Biển nghĩ quá ngây thơ.
Khi hắn thi triển vũ kỹ cao cấp hơn, lần nữa tiến lên lại đấu mấy chục chiêu với Vân Phi Dương, tuy có ưu thế nhưng chỉ vẻn vẹn một chút xíu!
Xác thực mà nói.
Trương Thanh Biển bộc phát ra vũ kỹ, thuần nguyên lực đạt tới một trăm hai mươi trọng, Vân Phi Dương vẫn có thể nhẹ nhõm hóa giải, không có quá nhiều phiền phức.
- Chẳng lẽ kẻ này đạt tới Phá Toái cảnh?
Bạch Thọ Di thấy hết thảy, trong lòng âm thầm chấn kinh.
Ngắn ngủi một năm, từ nửa bước Vũ Thần đột phá đến Phá Toái cảnh, ngẫm lại có chút dọa người.
- Hắn có phải một mực đang ẩn giấu tu vi?
Bạch Thọ Di nghĩ như vậy cũng dễ hiểu.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!