Chỗ rừng núi Vân Phi Dương đang đứng bị mây đen cuồn cuộn bao phủ, bộc lộ ra khí tức khủng bố.
Cuồng phong gào thét, sấm sét vang dội.
Cả vùng rung động kịch liệt, núi đá vỡ nát, cây cối sụp đổ, tựa như phát sinh một loại tai nạn nào đó.
Bên trong Cuồng Nhân Cốc.
Rất nhiều võ giả phát giác ra được dị dạng, những ai đạt tới Phá Toái cảnh đại viên mãn nhao nhao bay lên xem.
- Đó là cái gì?
- Thiên địa dị biến, chẳng lẽ có chí bảo xuất thế?
Ánh mắt đám người nóng rực.
"Xoát!"
Mười mấy cường giả trong Cuồng Nhân Cốc bay qua.
Cuồng Ngạo Thiên đi ra khỏi thư phòng, nhing về mảng mây đen âm u nơi xa, chau mày, nói:
- Khí tức thật đáng sợ, chắc có hung vật sắp xuất thế.
- Không tốt!
Hắn biến sắc.
- Địa phương Phi Dương tu luyện chính là khu vực mây đen dày đặc kia!
Chưa dứt lời đã lăng không bay về hướng về phương vị hung vật xuất thế, hiển nhiên, hắn lo lắng Vân Phi Dương gặp nguy hiểm.
Cuồng Ngạo Thiên sẽ không ngờ.
Đối mặt hung vật xuất thế, Vân Phi Dương chẳng những không thoát đi, mà còn mang theo Thần Thần đi về hướng cỗ khí tức kia bạo phát.
- A Nông!
Thần Thần chỉ chỗ sâu, nói:
- Khí tức Thao Thiết ngày càng mạnh, hẳn ở phương vị này!
"Xoát!"
Vân Phi Dương lúc này xông qua.
Thao Thiết.
Thần thú Thần Giới.
Nói đúng hơn thì nó là một trong tứ đại hung thú Thượng Cổ.
Nó sinh hoạt tại Câu Ngô sơn của Thần Giới, thân thể giống như trâu, mặt người, con mắt mọc dưới nách, hàm răng như hổ, tiếng gọi như trẻ sơ sinh khóc.
Con thú này rất hung tàn lại lấy thôn phệ dương danh, nghe nói nó có thể ăn tất cả mọi thứ.
Năm đó tại Thần Giới, bao nhiêu đại năng đỉnh phong tiến về Câu Ngô sơn, muốn hàng phục nó làm tọa kỵ, cuối cùng lủi thủi quay về.
Vân Đại Tiện Thần tự nhiên nghe nói qua đại danh Thao Thiết cũng từng tiến về Câu Ngô sơn muốn thu phục nó. Không biết sao, đau khổ tìm kiếm vài năm không có kết quả, chỉ có thể mất hứng mà về.
- Kỳ quái.
- Thần Giới vỡ nát, Thao Thiết làm thế nào sống sót, mà còn ngủ say trong Tiểu Thần Giới?
Vân Phi Dương mờ mịt.
Thần Thần nói:
- A Nông, Thao Thiết khẳng định dự cảm được Thần Giới hạo kiếp, nên sớm nuốt chính mình.
Thao Thiết đói, ăn vạn vật.
Quá đói, có thể ăn chính mình.
Đương nhiên.
Cái gọi ăn chính mình cũng là một loại bảo hộ, có thể để thân thể hóa thành hư vô, dung nhập giữa thiên địa, qua năm tháng tích lũy sẽ chậm chậm thức tỉnh.
Nó phi thường khó giải quyết.
Trừ phi nắm giữ thực lực tuyệt đối, bắt giữ nó trong lúc nó đang nuốt chính mình, nếu không, rất khó bị hàng phục.