"Chứ còn gì nữa?'
Đinh Nguyệt lạnh lùng nhìn Sở Phong: "Cậu vừa tới hôm trước, hôm sau bọn chúng cũng mò tới, chẳng nói chẳng rằng đã lao vào tàn sát!"
"Cậu thì vẫn sống nhởn nhơ, còn bao nhiêu người nhà họ Sở lại chết vì cau6!"
"Theo cậu, tôi có nên oán hận cậu không?"
Đối mặt với lời trách móc, Sở Phong thành khẩn gật đầu: "Đúng là lỗi của con. Nhà họ Sở gặp nạn cũng vì con. Vì thế con mới quay về, không ngừng tìm hai người, muốn bù đắp phần nào."
"Từ nay, hai người sẽ được con che chở. Ai dám bắt nạt, con nhất định cho kẻ đó biết tay!"
"Hứ!"
Đinh Nguyệt hừ một tiếng đầy khinh miệt, lạnh lùng nói: "Cậu đúng là sao chổi của nhà họ Sở. Dính vào cậu thì chẳng bao giờ có kết cục tốt. Cậu đi đi, tôi với Tiểu Tiểu không cần cậu bảo vệ. Tụi tôi tự bảo vệ được. Cậu chỉ cần đừng đến quấy rầy là được!"
Nghe vậy, sắc mặt Sở Phong cũng tối lại.
Tai họa nhà họ Sở, đúng là có liên quan đến anh, nhưng anh rất muốn hỏi Đinh Nguyệt: hồi đó anh mới bao nhiêu tuổi? Anh biết được gì? Có phải anh chủ động đến nhà họ Sở đâu?
Chuyện đã qua bao nhiêu năm mà vẫn ôm hận như vậy, đúng là không biết điều.
Lâm Tiểu thấy sắc mặt Sở Phong đã không còn dễ nhìn, hiểu rằng tượng đất còn có lúc nổi nóng, huống chi là người sống; để mẹ nói thêm e anh sẽ nổi giận. Cô vội đứng lên, đi đến bên Sở Phong, khẽ nói: "Anh Sở, hay là anh ra ngoài đợi một lát. Mẹ em đang xúc động, để em an ủi mẹ đã."
Manh moi về than the vẫn nam trong tay Đinh Nguyệt, Sở Phong thật sự không muốn làm căng với bà. Anh gật đầu, đứng dậy dẫn Vệ Đông Thanh và mọi người xuống lầu.
Đảo mắt nhìn quanh: đông nghịt toàn người của Bang Hắc Long, xa xa còn có một đám người hiếu kỳ đang đứng nhìn về phía này. Sở Phong nói: "Người đã tìm được rồi, cho anh em về hết đi. Để lại mười tay cứng nhất ở lại."
Vệ Đông Thanh lập tức đi sắp xếp, chọn ra mười người mạnh nhất, biết chắc Sở Phong muốn họ ở lại bảo vệ mẹ con Đinh Nguyệt.
"À đúng rồi, hôm qua thuộc hạ của ông có tìm ông không?" Sở Phong chợt nhớ chuyện hôm qua, nói: "Hắn đứng ra làm ô dù cho bọn chúng, xúi người khác đi cho vay nặng lãi, chèn ép người ta!"
"Tìm rồi!" Vệ Đông Thanh thật thà gật đầu: "Tôi đã trừng phạt hắn ta rồi."
Sở Phong ừ một tiếng: "Ở vị trí cao thì không được ức hiếp người thường. Trước đây thế nào tôi không quản, nhưng đã theo tôi rồi, tôi không muốn có ai mượn danh Bang Hắc Long làm tay sai cho ác."
"Người dưới phải biết quy củ, phạm lỗi thì phải phạt."
"Nếu tôi còn bắt gặp người của Bang Hắc Long đứng ra làm ô dù, để người khác bị ức hiếp, tôi sẽ xử ông đấy!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!