"Tôi nói cho cậu biết, Thần Đạo Môn tuyệt đối sẽ không tha cho cậu!
Cậu không biết Thần Đạo Môn mạnh đến mức nào đâu!"
Nghe vậy, Sở Phong chỉ cười khinh bỉ, nói: "Tôi không cần biết Thần Đạo Môn lớn mạnh đến đâu. Tôi chỉ biết hễ Thần Đạo Môn còn dám phái người tới, một đứa tôi giết một, hai đứa tôi giết cả hai, bao nhiêu tới tôi giết bấy nhiêu!"
Phụt ...
Cừu Lão phun một ngụm máu tươi, mắt trợn trừng rồi lịm hẳn.
Chết không nhắm mắt.
Một bán bộ Tông Sư, cứ thế mà xong đời?
Lại còn chết không nhắm mắt!
Sống lưng Vệ Đông Thanh lạnh buốt, thầm mừng vì mình đang đứng cùng một chiến tuyến với Sở Phong. Nếu ở phe đối lập, có khi cỏ trên mộ mình đã mọc cao rồi?
"Việc thu dọn xác, ông lo được chứ?"
Do quá chấn động nên chậm nửa nhịp, Vệ Đông Thanh hoàn hồn vội đáp: Được, tôi gọi người đến xử lý ngay!"
Sở Phong vừa quay người định trở vào, thì Tần Yên Nhiên cũng vừa xuống tới nơi, nhưng bị anh chặn lại giữa chừng.
"Bên đó cảnh tượng hơi ghê, em đừng lên xem thì hơn!"
Tần Yên Nhiên vừa tò mò vừa sợ. Tuy ở xa nhưng vẫn thấy lờ mờ. Cuối cùng lý trí thắng tò mò, để khỏi gặp ác mộng, cô không lên nữa.
"Làm thế nay, coi nhu đoi đau thang voi Than Đạo Mon rồi!"
"Tin rằng chẳng bao lâu nữa, người của Thần Đạo Môn sẽ kéo về Vân Thành không ít!"
Từ khi biết nhớ, tổ chức Thần Đạo Môn đã luôn tồn tại. Sống dưới cái uy danh ấy, trong thâm tâm, Tần Yên Nhiên cũng thấy sợ khi đụng vào Thần Đạo Môn.
Đồng thời, cô đành phải khâm phục cái nhìn xa trông rộng của Sở Phong.
Anh đã som biết cuối cung se đứng đối lập với Thần Đạo Môn, nên đã rút khỏi nhà họ Tần sớm để sang phía Sơn Hải Các.
Nếu vẫn ở nhà họ Tần, rồi xảy ra chuyện như thế tại đó, nhà họ Tần ắt sẽ bị lôi vào vũng lầy này. Tần Yên Nhiên càng tưởng tượng, nếu chuyện xảy ra trong nhà, e rằng ông nội cô sẽ mất ngủ.
"Binh đến tướng cản, nước đến đắp bờ!
Những chuyen đo khỏi lo!"
Đã dám chém người của Thần Đạo Mon, lẽ nào Sở Phong còn sợ bị trả thù?
Như anh vừa nói, chỉ cần người của Thần Đạo Môn không sợ chết thì cứ việc tới: một đứa đến thì giết một, hai đứa đến thì giết cả hai, giết cho đến khi Thần Đạo Môn không dám phái ai đến tìm chết nữa.
"À, chuyện kia sắp xếp đến đâu rồi?"
Biết Sở Phong đang nóng ruột muốn về nơi từng sống xem rốt cuộc "ông già" thế nao, Tan Yen Nhien gat đau: "Đa lien he xong. Gio ra san bay la co the đi ngay."
Trong lòng nóng như lửa đốt vì lo cho ông già kia, Sở Phong nghĩ một chút rồi nói: "Em đi lấy xe trước, anh nói với lão Vệ mấy câu."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!