Sương trắng chợt tản hết, bốn phía dần yên tĩnh. Vệ Đông Thanh quỳ sụp hai gối, thở dốc, miệng há ra thở phì phò.
Đảo mắt nhìn quanh, ông ta rùng mình khiếp sợ.
Vừa nãy đủ thứ công kích quái lạ ập đến, vậy mà giờ mặt đất không hề đổi khác, y như trước khi ông ta bước vào.
Nhìn lại, cả người ông ta bê bết máu, Vệ Đông Thanh thật sự không sao hiểu nổi tất cả là do đâu mà ra.
Sở Phong sải bước lại gần, thấy lão đại Bang Hắc Long bị hành cho thê thảm, anh gật gù rất hài lòng.
Trận Ngũ Hành này đã có thể khiến Vệ Đông Thanh - kẻ ở Hóa Kình sơ kỳ - thảm hại đến mức suýt bỏ mạng, thì để cản võ giả ở cảnh giới Hóa Kình trở xuống đúng là không thành vấn đề.
"Lão đại, cậu ... cậu chẳng phải nói thương tích không nặng sao?"
'Tôi ... tôi suýt bị chơi chết rồi còn gì!"
Vệ Đông Thanh như đứa trẻ bị bắt nạt, đầy một bụng tủi thân.
Sở Phong mỉm cười: "Đàn ông con trai, mấy vết này đáng là bao!"
'Đừng quên tôi rành y thuật, dù ông chỉ còn nửa cái mạng tôi cũng cứu sống được!"
Nói là nói vậy, nhưng trong lòng Vệ Đông Thanh vẫn ấm ức. Ông ta thấy mình bị thương không nhẹ; dù Sở Phong chữa được thì e cũng để lại sẹo nọ sẹo kia, lại còn phải tốn thời gian tịnh dưỡng.
Biết Vệ Đông Thanh bị dày vò nên uất ức, Sở Phong nói: "Thôi được, đứng dậy đi. Tôi cho ông một phương thuốc, bảo người đi mua dược liệu ngay. Tôi bào chế xong bôi lên người, chưa đầy một ngày là lành!"
"Tôi sẽ truyền cho ông một bài tâm pháp. Từ nay cứ ngồi thiền theo tâm pháp này, không quá ba tháng ông chắc chắn bước vào Hóa Kình trung kỳ."
Gì cơ?
Mới giây trước còn tủi thân, nghe nói được tâm pháp mà ba tháng nữa có thể tiến vào Hóa Kình trung kỳ, mọi suy nghĩ trong đầu Vệ Đông Thanh bỗng cuốn sạch. Vết thương trên người cũng thấy đỡ đau hẳn; ông ta lập tức cười hề hề đứng dậy, theo Sở Phong vào phòng.
Nhận được phương thuốc, Vệ Đông Thanh lập tức gửi cho thuộc hạ, dặn bằng mọi giá mua đủ dược liệu và chuyển tới Sơn Hải Các nhanh nhất.
Kế đó, Sở Phong lại viết ra một bài tâm pháp.
Cầm được tâm pháp, Vệ Đông Thanh run tay như vớ được bảo vật.
Ông ta vừa định cất tâm pháp thì Sở Phong đã nói: "Ông làm gì đấy?"
"Tâm pháp này không được mang ra ngoài. Mau học thuộc, học thuộc xong thì hủy đi!"
"Còn nữa, không có tôi cho phép, cấm truyền cho bất kỳ ai, kể cả con trai ông lẫn hai thuộc hạ thân tín của Bang Hắc Long!"
"Nếu tôi biết ông tự ý truyền bậy cho người khác, tôi sẽ biến ông thành phế nhân ngay."
Giọng anh lạnh lẽo khiến Vệ Đông Thanh bất giác rùng mình; hiểu rõ đối phương không nói đùa, ông ta gật đầu như gà mổ thóc, rồi ngồi xuống ghế sô-pha cầm bản tâm pháp ngồi học thuộc.
Các bài tâm pháp tu luyện mà anh nắm giữ, chỉ cần lọt ra ngoài một bản cũng đủ khiến vô số võ giả tranh cướp.
Sở Phong quá rõ tình cảnh hiện nay của các gia tộc võ đạo ở chốn thế tục.
Những gia tộc đó chẳng liên quan gì tới anh, nên anh không có nghĩa vụ giúp họ đi suôn sẻ hơn trên con đường Võ Đạo.
Anh không muốn tâm pháp lọt ra ngoài, cũng vì không muốn ngày càng nhiều người níu kéo, quấy rầy mình.