"Đội trưởng, anh ... anh phát điên rồi à?"
"Đúng đó, đội trưởng, sao anh lại dám đánh bà chủ?"
Hai bảo vệ trố mắt nhìn đội trưởng A Quốc, không tài nào tin nổi.
Là thuộc hạ mà dám ra tay với chủ?
Chuyện này trái khoáy đến mức họ còn tưởng đội trưởng say rượu, lẽ ra người phải bị đánh là Sở Phong, nhưng hoa mắt nên tát nhầm vào mặt bà chủ.
Ngoài lý do đó, họ chẳng nghĩ ra nổi lý do nào khác.
"A Quốc, anh ... anh muốn tạo phản à, dám đánh tôi?"
"Anh không muốn làm nữa đúng không?"
Người đàn bà vừa ăn một cái tát ôm má, giận dữ trừng mắt gào lên.
A Quốc hừ lạnh, quát: "Tôi tát cô một cái còn là nhẹ đấy. Cô có biết vị này là ai không?"
"Cô dám vu cho anh ấy là trộm, còn bảo bắt giữ, tôi thấy cô đúng là chán sống rồi."
"Nói cho cô biết, tôi làm vậy là đang cứu nhà họ Thái!"
Quát xong bà chủ, A Quốc quay sang giải thích với Sở Phong đang còn ngạc nhiên: "Sở đại sư, tôi là Triệu Quốc, người nhà họ Triệu. Có lẽ anh không nhớ tôi, nhưng tôi đã gặp anh ở nhà họ Triệu."
Hóa ra là vậy.
Vừa thấy đội trưởng bảo vệ xông tới tát bà chủ, Sở Phong vẫn còn ngạc nhiên không hiểu anh ta định làm gì, vì anh không hề quen biết.
Thì ra là người nhà họ Triệu.
"A Quốc, anh nói bừa cái gì thế? Hắn chẳng phải chỉ là thằng nhóc miệng còn hôi sữa sao?"
"Tôi nói cho anh biết, anh dám đánh tôi, chuyện này không xong đâu, không phải anh lải nhải mấy câu là cho qua!"
"Đợi ông chủ về, tôi nhất định bảo ông ấy trị anh cho ra trò."
Bà ta làm loạn lên, vô lý hết chỗ nói.
A Quốc thừa biết Sở Phong không thể vô cớ xuất hiện ở đây: anh ta biết hôm nay Thái Tư Văn tổ chức hội thảo giao lưu y học, lại càng biết y thuật của Sở Phong cao siêu. Suy ra mấy bước là hiểu Sở Phong tới dự hội, trổ tài kinh người rồi được Thái Tư Văn mời về.
Đang định quát bà chủ tóc dài trí ngắn kia đừng làm loạn nữa kẻo chuyện thành nghiêm trọng, A Quốc bỗng liếc thấy hai người Thái Tư Văn xuất hiện ở đằng xa, bèn hất cằm: "Ông chủ tới rồi, cô đi mà khóc lóc với ông ấy đi."
Quay đầu nhìn, thấy chồng thật sự tới, bà ta òa lên khóc, chạy vội lại.
"Chồng ơi, A Quốc tạo phản rồi, hắn đánh em. Một con chó của nhà họ Thái mà dám đánh em, anh phải lấy lại công bằng cho em!"
Thái Tư Văn mặt sầm sì bước tới, hỏi A Quốc: "Chuyện gì xảy ra?"
Ngay lúc ấy, vừa thấy Sở Phong cũng ở đây, trong lòng ông chợt dấy lên một dự cảm đến chính ông cũng thấy sợ.
"Ông chủ, bà chủ không phân phải trái, nói Sở đại sư là kẻ trộm, còn bảo chúng tôi bắt người!"
Cái gì?
Sắc mặt Thái Tư Văn đổi hẳn; điều ông lo nhất lại xảy ra.
Bốp ...
Hoàn hồn lại, Thái Tư Văn quay phắt người tát vợ một cái, rồi đá thêm một cú, làm bà ta ngã ngồi bệt xuống.