Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Sau Li Hôn, Phế Vật Phong Thần - Sở Phong (FULL)

Trút giận lên tôi à?

Giọng điệu rõ ràng không ưa của Hồ Hoa An khiến Chung Vân bất giác nghiến chặt răng.

Chung Vân thầm nghĩ: Nếu tôi mà tìm được người kia thì đã chẳng tới tìm ông rôi?

Trong lòng tuy khó chịu, nhưng thoáng thấy lửa giận dâng lên trên mặt Hồ Hoa An, Chung Vân liền hiểu lão già này vừa bị Sở Phong đả kích dữ quá, giờ thì căm Sở Phong đến tận xương tủy.

Nghĩ vậy, trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ.

Chung Vân biết mình không đấu nổi Sở Phong, nhưng không có nghĩa là không thể mượn dao giết người; hắn có thể khơi gợi cơn giận của Hồ Hoa An, đẩy ông ta nhắm vào Sở Phong, cho hai bên chó cắn chó.

Quyết định xong, Chung Vân lập tức mỉm cười niềm nở: "Đại sư Hồ, tôi thấy y thuật của thẳng nhóc đó không bằng ông. Y thuật coi trọng kinh nghiệm thực chiến chứ đâu phải mồm mép. Tôi vẫn tin tay nghề của đại sư hơn."

Hồ Hoa An thu mắt về, ngạc nhiên liếc Chung Vân một cái, mỉm cười hỏi: "Thật lòng nghĩ vậy sao?"

Chung Vân lập tức ưỡn thẳng lưng, nói chắc nịch: "Dĩ nhiên là thật lòng. Tôi còn mong đại sư chịu chữa trị cho tôi nữa!"

Hắn hạ giọng: "Nói thật với đại sư, tôi với thằng nhóc đó có chút hiềm khích, tôi cũng biết sơ sơ về hắn. Nếu đại sư muốn biết, tôi cam đoan biết gì nói nấy."

Vốn dĩ tâm trạng đang cực kỳ bực bội, Hồ Hoa An chẳng buồn chữa cho ai. Nhưng nghe Chung Vân bảo quen Sở Phong, mắt ông ta bỗng sáng lên, vui vẻ khoác vai Chung Vân: "Đi, ra chỗ khác nói chuyện."

Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

Ông ta đang đau đầu không biết điều tra lai lịch Sở Phong kiểu gì, thì đúng lúc có người quen tự tìm tới.

Trong sảnh, Sở Phong liếc thấy bốn người rời đi cùng nhau, anh biết rõ Chung Vân chủ động tìm Hồ Hoa An chắc chẳng ấp ủ ý tốt gì, nhưng anh hoàn toàn không bận tâm.

Thực lực của anh đã quá rõ; nếu Chung Vân còn muốn nhảy nhót, anh sẽ cho gã bay cao bao nhiêu thì rơi thảm bấy nhiêu.

Gượng cười xã giao không phải sở trường của Sở Phong.

Vì vậy, đối mặt với đám người xin thông tin liên lạc, muốn mời anh ra tay chữa trị, Sở Phong không nể nang, chẳng buồn đáp lời, quay lưng đi tìm năm tình nguyện viên vẫn đang sốt ruột chờ ở góc phòng. Sau khi nhờ Thái Tư Văn thu xếp một phòng yên tĩnh, anh đưa họ đi điều trị.

Rất muốn tận mắt xem tay nghề của Sở Phong, Thái Tư Văn tạm gác việc tiếp khách, tò mò đi theo.

"Đại sư, bệnh của tôi có chữa được không?"

Một người đàn ông bị bệnh dày vò đến mặt mày vàng vọt, gầy gò như que củi, như chỉ cần một cơn gió là ngã, nhìn Sở Phong đầy chờ mong.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!