Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Sau Li Hôn, Phế Vật Phong Thần - Sở Phong (FULL)

Hoắc Vân là người đầu tiên bị Sở Phong quở trách, vốn còn ấm ức, nhưng đến đoạn này thì oán khí tan hết.

Anh ấy hiểu, đối phương tuy trẻ nhưng đúng là người có bản lĩnh thật sự.

Bản lĩnh thật là gì? Là nhìn ra những khác biệt tinh vi người khác không thấy.

Rõ ràng bề ngoài y như nhau, chính mình nhìn cũng cho là Cửu Xà Hoàng, vậy mà người ta lại nhận ra là Hoàng Phụ Nhĩ, còn chứng minh được rành rành.

Chỉ bấy nhiêu đã đủ thấy anh mạnh hơn mình, xứng đáng dạy cho mình một bài học.

"Hồ Hoa An, Hồ đại sư, còn gì muốn nói không?"

"Còn thấy tôi thiên vị Đại sư Sở nữa không?"

Giọng Trương Văn Sinh đầy mỉa mai, rõ là vẫn còn bực mấy câu lúc nãy của Hồ Hoa An, bèn tranh thủ dằn mặt ông ta.

"Tôi nhận thua!"

"Là tôi không bằng người ta!"

Sự thật bày ra trước mắt, bao nhiêu người đang nhìn, Hồ Hoa An hiểu mình không thể cù nhây; làm ầm lên thì danh tiếng dày công gây dựng mấy năm coi như bỏ.

Vì thế, dù khó mà cúi đầu, ông ta vẫn phải cúi đầu.

"Còn hai người thì sao?" Trương Văn Sinh nhìn sang hai người còn lại.

Cả hai lập tức cúi đầu, tỏ ý mình sai.

Trương Văn Sinh đắc ý gật gù, mở miệng: "Được rồi, giờ tôi tuyên bố lại, vòng kiểm tra đầu tiên có hai người vượt qua, là-"

"Thế là xong rồi à?" Sở Phong lại lên tiếng, cắt ngang Trương Văn Sinh.

Trương Văn Sinh ngơ ngác nhìn Sở Phong, bụng bảo dạ: Có gì đâu, mình đâu bỏ sót gì.

"Vừa nãy ông ta nói thế nào, ở đây còn ai nhớ không?"

Vừa dứt lời, không ít người chợt nhớ: lúc đầu Hồ Hoa An có nói, nếu Sở Phong đúng, ông ta sẽ quỳ xuống xin lỗi.

Hồ Hoa An chợt ngẩng phắt đầu nhìn trừng Sở Phong, quai hàm nghiến chặt vì tức; ánh mắt ông ta cuồn cuộn giận dữ, ngầm cảnh cáo Sở Phong: làm vừa thôi, chớ ép người ta đến đường cùng.

Một người gần đất xa trời mà phải quỳ trước một chàng trai hai mươi mấy tuổi xin lỗi.

Chỉ một lần quỳ thế này, Hồ Hoa An hiểu mình sẽ thành trò cười; từ nay e chẳng ai còn tìm ông ta chữa bệnh nữa.

Hai người phía sau mặt mũi đầy hối hận, tiếc vì đã hùa theo Hồ Hoa An gây chuyện.

Khi nãy, cúi đầu nhận sai xong, thấy Trương Văn Sinh định tiếp tục phần tiếp theo, cả hai còn thầm mừng, nghĩ chắc Sở Phong đã quên lời hứa lúc đầu.

Nào ngờ chàng trai này nhớ dai đến thế, vẫn nhớ kỹ lời họ đã hứa.

Trước ánh mắt hăm dọa của Hồ Hoa An, Sở Phong khinh bỉ nói: "Sao? Lúc nãy là tôi ép các ông nói mấy lời đó à?"

"Đều là bậc làm ông, thậm chí làm cụ cả rồi, đã nói ra thì phải giữ lời. Trừ phi tự nhận câu mình nói chỉ là đánh rắm, chứ tôi chẳng còn gì để nói."

Người càng lớn tuổi càng sĩ diện.

Bảo tự nhận lời mình nói là đánh rắm, điều đó Hồ Hoa An thật sự không nuốt

nổi.

Thấy Hồ Hoa An im lặng, Sở Phong nói tiếp: "Đã không muốn thừa nhận mình nói năng như đánh rắm, thì cứ làm cho đúng như đã hứa đi."

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!