"Thứ này, tôi cho rằng không phải Cửu Xà Hoàng, mà là Hoàng Phụ Nhĩ."
"Hoàng Phụ Nhĩ?"
Những người tại chỗ vốn rành dược liệu bất giác nhíu mày: sao chưa từng nghe loại vị thuốc này?
Lông mày Trương Văn Sinh cũng khẽ động. Vì tuyệt đối tin Sở Phong, ông ấy bất giác nghĩ: vị thuốc bị nhận định là Cửu Xà Hoàng này, lẽ nào thật sự là Hoàng Phụ Nhĩ cực kỳ hiếm?
Hai vị thuốc này, với thân phận Y Thánh, ông ấy từng thấy ghi chép trong sách y cổ: chúng là dược vật đi kèm, hình dáng gần như nhau, rất dễ bị nhận thành một. Nhưng dược tính khác nhau một trời một vực.
Loại sau quý hơn nhiều, lại vì hiếm nên ít người biết.
"Vớ vẩn!"
Hồ Hoa An hất tay, kiêu ngạo nói: "Không khoe khoang chứ bộ, 'Đại toàn dược liệu' tôi đọc thuộc lòng, vậy mà chưa từng nghe có vị nào gọi là Hoàng Phụ Nhĩ."
Hai người kia lần lượt gật đầu tán đồng.
"Không, không, không!"
Trương Văn Sinh bước lên, nói: "Vị thuốc Hoàng Phụ Nhĩ quả thực có thật. Tôi từng thấy trong một quyển sách y cổ."
"Sách y cổ chép rằng Hoàng Phụ Nhĩ là dược vật đi kèm Cửu Xà Hoàng, điều kiện xuất hiện vô cùng khắt khe. Thời gian là then chốt: phải là Cửu Xà Hoàng sinh trưởng từ trăm năm trở lên mới có khả năng xuất hiện Hoàng Phụ Nhĩ."
"Dược tính của hai thứ khác hẳn nhau. Hoàng Phụ Nhĩ nếu xử lý tốt là thứ có thể kéo dài thọ mệnh; xử lý không khéo thì lại là một vị kịch độc."
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức im phăng phắc.
Điều Trương Văn Sinh biết thì Hồ Hoa An và những người kia lại chưa từng nghe.
Mọi người nghĩ bụng: Y Thánh vẫn là Y Thánh; vì sao Hồ Hoa An không sánh được với Trương Văn Sinh, nhìn vào điểm này là thấy ngay.
"Tôi không tin!"
Đang ở thế cưỡi hổ khó xuống, Hồ Hoa An cãi: "Thần y Trương, lời ông không tính. Rõ ràng ông với thằng nhóc kia cùng một phe, ai cũng thấy ông thiên vị hắn."
"Sách y cổ tôi đọc chẳng kém gì ông, mà chưa từng thấy ghi chép nào như vậy!"
Ngầm ý là: hai người các ông cùng một giuộc; lời ông chẳng có sức thuyết phục.
Sắc mặt Trương Văn Sinh trầm xuống.
Bị Sở Phong chất vấn, ông đành nín nhịn; nhưng không vì thế mà ai phản bác cũng được ông nể mặt.
Ông ta vung tay, quát: "Hồ Hoa An, tốt nhất nghĩ cho kỹ rồi hãy mở miệng. Thế nào là tôi thiên vị cậu ấy? Cậu ấy nói sai chỗ nào à?"
"Thua thì nhận thua, đừng cãi cùn."
"Tôi nói thẳng cho ông biết, cho ông thêm một trăm năm nữa, trên con đường y đạo ong cung khong đuoi kịp Đại sư Sở!"
ồ ..
Đường đường là Y Thánh mà lại khen một thanh niên đến thế, mọi người vừa kinh ngạc vừa nhìn Sở Phong bằng con mắt khác hẳn.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!