Rốt cuộc ai mới là giám khảo?
Sau khi nghe Sở Phong nói, mọi người theo phản xạ nhìn về phía Trương Văn Sinh.
Ông ấy rõ ràng mới là giám khảo, thế mà chàng trai trẻ Sở Phong lại nhảy ra nói còn phải loại thêm ba người, lấn át chủ nhà. Ai nấy đều muốn xem Trương Văn Sinh, người nổi tiếng nóng tính, sẽ xử lý cậu trai trẻ dám cắt lời ông ấy này ra sao.
Thế nhưng, trái với dự đoán của mọi người, ông vẫn hoàn toàn bình tĩnh.
Trên mặt Trương Văn Sinh không thấy chút bực bội, giọng ông ấy cũng rất điềm tĩnh: "Sao thế?"
Sở Phong giơ tay chỉ về bốn người đang đứng gần đó.
"Ông, ông, còn cả ông nữa-ba người các ông đều nhận sai, đương nhiên phải bị loại."
Rõ ràng đã qua vòng một, giờ lại bị một thanh niên bảo là bị loại thẳng tay. Bị chỉ mặt gọi tên, Hồ Hoa An bước lên một bước, tức tối chất vấn: "Rốt cuộc ai mới là giám khảo?"
"Cứ thế mà làm càn, buổi giao lưu này có còn tiếp tục không? Biết thế này thì dù có khiêng kiệu tám người đến rước tôi cũng chẳng tới!"
Càng nói, Hồ Hoa An càng kích động.
Hai lão còn lại cũng bị bảo loại tuy không mở miệng, nhưng sắc mặt khó coi, ánh mắt nhìn Sở Phong càng thêm khó chịu.
Hành y bao năm, ngày ngày đụng đến dược liệu; rất nhiều vị thuốc chỉ cần liếc là biết. Họ tự cho rằng bản lĩnh ấy mình vẫn có. Vậy mà chàng trai trẻ này lại nói họ nhận sai, còn muốn tước tư cách vào vòng trong?
Rốt cuộc có vào vòng trong hay không, họ chẳng bận tâm; danh đã vang, đâu cần hư danh để tô thêm tiếng.
Điều họ nuốt không trôi là một thẳng oắt miệng còn hôi sữa lại dám chỉ tay năm ngón dạy bảo bọn họ.
Muối tôi ăn còn nhiều hơn cơm cậu ăn, lấy tư cách gì mà lên mặt?
Hiểu khá rõ Sở Phong, Trương Văn Sinh biết, anh đã dám chỉ thẳng như vậy ắt là có căn cứ. Ông ấy bước lên trước, cười hòa: "Chư vị, xin bớt giận. Đại sư Sở đã dám nói vậy ắt có phát hiện của riêng cậu ấy. Ta tạm nghe xem cậu ấy nói thế nào đã!"
Trong đám người đứng xem bỗng xôn xao.
Những người đang xôn xao bàn tán đều là người nhanh nhạy, giỏi bắt chữ.
Trương Văn Sinh không gọi thẳng tên Sở Phong, mà xưng đối phương là "đại sư". Nghe qua tưởng khách khí, nhưng nhìn thái độ ông ấy bị ngắt lời liên tiếp mà chẳng nói gì, thì dù Sở Phong còn trẻ, coi bộ trên con đường y đạo đúng là có chút bản lĩnh; ít nhất cũng cùng đẳng cấp với Trương Văn Sinh, nếu không khó mà được tôn trọng đến thế.
Những ai tinh ý phát hiện điểm lạ, ánh mắt nhìn Sở Phong đã khác hẳn.
Ba người Hồ Hoa An vì đang phừng phừng lửa giận nên không nhận ra những khác biệt nhỏ ấy.
"Này thẳng nhóc, cơm có thể ăn bậy chứ lời không thể nói bừa!"
"Cậu đã nói bọn tôi nhận sai hết, không còn tư cách vào vòng sau, vậy cậu nói xem bọn tôi nhận sai vị thuốc nào?"
"Nếu cậu chỉ ra được, tôi quỳ xuống xin lỗi anh ngay!"
"Còn nếu cậu không chỉ ra nổi, mặc kệ cậu là đồ đệ của ai, từ đâu tới, chuyện này với cậu chưa xong đâu!"
Bao năm rồi ông ta chưa gặp ai dám chất vấn mình như vậy, Hồ Hoa An giận lắm.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!