"Em thấy sao?"
Đúng lúc mọi người tưởng Sở Phong sắp trả lời thì anh bất ngờ quay sang nhìn Tần Yên Nhiên.
"À ... "
Bị động thái của Sở Phong làm cho sững người, Tần Yên Nhiên bối rối lắp bắp: "Em ... em ... "
Giây phút ấy, cô thật sự không biết nên nói sao. Dù sao nhà họ Hạ mời là mời Sở Phong, vậy mà anh lại quay sang hỏi ý mình.
Đồng ý?
Hay không đồng ý?
Rốt cuộc đáp án nào mới là điều Sở Phong muốn nghe?
Hạ Nam Thiên cũng không ngờ Sở Phong lại chơi như vậy, sững ra một chút rồi liền trông ngóng nhìn Tần Yên Nhiên, mong cô gật đầu chấp thuận.
Trong lúc còn đang phân vân, ánh mắt Tần Yên Nhiên chạm vào ánh mắt Sở Phong.
Chỉ một anh nhìn trao nhau, co hiểu anh muon để mình ghi được mot món nợ ân tình, bèn mỉm cười nói: "Vậy nhận đi."
Thành rồi!
Hạ Nam Thiên phấn khích đến nắm chặt tay, quay sang Sở Phong cung kính nói: "Vậy từ hôm nay, đại sư xem như là vị cung phụng của nhà họ Hạ chúng tôi rồi chứ?”
Sở Phong khẽ ừ rồi nói luôn: "Tôi còn bận vài việc, chi tiết thì ông cho người liên hệ với tôi sau. Tiện thể toi cung có chut chuyen cần nho nhà họ Hạ hỗ trợ."
"Được, được, được. Đại sư có việc thì cứ bận trước, bên tôi không vội, không vội!"
Chỉ cần đã được đồng ý rồi, Sở Phong nói gì Hạ Nam Thiên cũng nghe theo, tuyệt không dám có ý kiến.
Cung kính tiễn Sở Phong ra đến cửa, ông ta mới quay lại chuyện trò với gia chủ Tần Sơn Hải, bàn nốt việc khác mà hôm nay ông ta đến nhà họ Tần để xử lý.
Lên xe rồi, Tần Yên Nhiên thắc mắc hỏi: "Anh Sở, sao lúc nãy lại để em mở lời vậy?'
Nhà họ Hạ thế lực không nhỏ, cô biết Sở Phong cũng có ý định dựa vào nhà họ Hạ. Rõ ràng trong lòng anh đã đồng ý làm cung phụng cho nhà họ Hạ, vậy mà lại vòng vo để mình nói ra, thành ra hơi thừa thãi.
"Dĩ nhiên là để em ghi được một món nợ ân tình. Dù kết quả ra sao cũng như nhau, được thêm một món nợ ân tình mà chẳng tốn gì thì tội gì không nhận?"
"Khiến gia chủ nhà họ Hạ nợ mình một ân tình đâu phải chuyện ai cũng làm được!"
Tần Yên Nhiên nghĩ cũng đúng. Có món ân tình này, sau này đến Châu Chủ gặp chuyện khó còn dễ mở miệng nhờ Hạ Nam Thiên.
Đồng thời cũng giúp Hạ Nam Thiên có thiện cảm với nhà họ Tần.
Sự quan tâm âm thầm và mối quan hệ đặc biệt ấy khiến Tần Yên Nhiên nghĩ về tương lai.
Cô rất chắc chắn: Sở Phong chính là người đàn ông của đời mình.
Là phụ nữ độc thân, tự nhiên cô muốn cùng người mình yêu bước vào hôn nhân.
Nghĩ đến chuyện cưới hỏi, Tần Yên Nhiên lại nhớ đến Sở Phong và Lạc Thi Vũ.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!