Sau đó, cậu ta liếc sang cha mình, muốn đứng dậy.
Sở Phong chưa mở miệng, Hạ Nam Thiên cũng chưa dám bảo con đứng dậy, bèn trừng mắt ra hiệu cứ quỳ cho nghiêm chỉnh.
Từ đầu đến cuối, sắc mặt Sở Phong gần như không đổi.
Thật ra vừa bước vào, liếc thấy Hạ Phàm Bạch, anh đã đoán cậu ta tới là để xin lỗi mình.
Với thân phận Tông Sư, dù nhà họ Hạ thế lực không yếu cũng không dám tùy tiện đắc tội.
Nể Hạ Nam Thiên còn biết điều, Sở Phong cũng không cố ý làm khó Hạ Phàm Bạch, khẽ ừ một tiếng rồi gật đầu. Lúc này Hạ Nam Thiên mới ra hiệu cho con trai đứng dậy.
Quỳ xuống xin lỗi chỉ là bước đầu.
Hạ Nam Thiên liền móc từ túi ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen, hai tay cung kính dâng tới trước mặt Sở Phong.
"Đại sư, đây là thẻ đen của ngân hàng Thần Châu, xem như lễ bồi tội. Mong đại sư nhận cho!"
"Thẻ đen Thần Châu?"
Tần Yên Nhiên và Tần Sơn Hải theo phản xạ nhìn nhau, trong mắt đều không khỏi kinh ngạc. Trong lòng nghĩ, để được Sở Phong tha thứ, nhà họ Hạ đúng là chịu chơi.
Thẻ đen của ngân hàng Thần Châu đâu phải có tiền là làm được, điều kiện khá khắt khe.
Hiện nay tài sản nhà họ Tần cũng chẳng ít, lại là gia tộc võ đạo, coi như số một Vân Thành.
Nhưng có đến ngân hàng Thần Châu xin làm thẻ đen, người ta còn chẳng thèm đoái hoài.
Có thẻ đen, ở bất cứ đâu trên Thần Châu, chỉ cần thuộc hệ thống ngân hàng Thần Châu quản lý, đều có thể dễ dàng điều động nguồn vốn lên tới hàng chục tỷ.
Đến đây, Tần Sơn Hải cũng hiểu vì sao Hạ Nam Thiên, gia chủ nhà họ Hạ, vừa rồi lại khách khí với mình đến thế.
Rõ ràng trước khi đến, ông ấy đã điều tra, biết Sở Phong hiện đang thân thiết với cháu gái mình, tương lai rất có thể trở thành con rể nhà họ Tần.
Muốn được Sở Phong bỏ qua, hoặc lôi kéo anh đứng ra chống lưng cho nhà họ Hạ, ắt phải khách khí với ông.
Tần Sơn Hải cũng hiểu, nếu không có Sở Phong xen vào, e cả đời Hạ Nam Thiên cũng chẳng bước qua nổi ngưỡng cửa nhà họ Tần.
Thẻ đen Thần Châu, Sở Phong từng nghe nói.
Mà Hạ Nam Thiên đã bày tỏ như vậy, muốn tặng thẻ đen cho anh; không nhận thì chẳng khác nào vả vào mặt ông ta, nên anh đưa tay nhận lấy.
Thấy Sở Phong nhận thẻ, Hạ Nam Thiên mới thở phào, như trút được gánh nặng.
Hôm nay đưa con trai toi, xin lỗi chi là bước đầu; mục đích thật sự còn ở phía sau.
Nếu xin lỗi mà còn không được tha thứ, những kế hoạch tiếp theo cũng khó mà triển khai.
"Tôi còn bận việc. Có gì thì nói thẳng đi!" Sở Phong nói luôn.
Anh đã nhìn ra chuyện kéo Hạ Phàm Bạch đến xin lỗi từ sáng sớm không phải mục đích chính, muốn xem rốt cuộc Hạ Nam Thiên đang nhắm tới điều gì.
Chuyện đơn giản thì anh nể mặt một lần, phức tạp thì cút.
Hạ Nam Thiên đang khổ sở nghĩ cach mở lời, không ngo Sở Phong đã nói thẳng.
Ông ấy cười hề hề, khom người nói: "Đại sư, thật ra cũng chẳng phải chuyện to tát, chỉ là muốn thỉnh đại sư trở thành cung phụng của nhà họ Hạ."
Sợ Sở Phong từ chối, Hạ Nam Thiên vội giải thích: "Mong đại sư yên tâm, sau khi trở thành cung phụng của nhà họ Hạ, bình thường không cần đại sư bận bịu. Chỉ khi nhà họ Hạ gặp kẻ địch mạnh, vào thời khắc sống còn thì mong đại sư ra mặt giúp hóa giải nguy cơ là được."
"Đổi lại, khi là cung phụng của nhà họ Hạ, đại sư có nhu cầu gì cứ mở miệng, nhà họ Hạ nhất định sẽ dốc toàn lực đáp ứng.'
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!