Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Lâm Vân nói xong đắc ý cười.

Ngược lại Nghiêm Cẩn bên cạnh có chút bối rối lúng túng.

Lâm Mộng Đình cười mắng: "Khoác lác là số một nghìn năm thì đúng hơn! Em cũng không nghĩ lúc anh rể em lên núi tình hình thế nào, khi đó anh ấy mới bảy tuổi, không có chút nền tảng nào. Còn các em thì sao, trước khi lên núi đã được anh rể em nuôi đến nửa bước Tiên Thiên rồi, ai có cơ duyên như các em? Lên đây chín năm mới nhập Tiên Thiên, cũng dám nói!”

Lâm Vân chỉ cười hề hề, không có chút xấu hổ nào.

"Chị, chúng ta đừng đứng nói chuyện giữa tuyết nữa, lên núi đi." Nghiêm Cẩn

nói

“Đúng đó, chị, em dẫn chị đi tham quan." Lâm Vân nói.

Lâm Mộng Đình nói: "Thôi, chị không đi đâu."

"Chị, chị sợ gì? Phần lon su huynh su ty ở Thien Đo đều rat tốt, ngay ca đại su huynh cũng là ngoài lạnh trong nóng. Ngoài trừ cái tên Khương ... " Lâm Vân nói đến đây thì dừng, "Thôi không nhắc đến người đó nữa, chị, chị theo bọn em lên núi là được. Em sắp xếp cả rồi, sẽ không đụng phải họ Khương."

Lâm Mộng Đình biết cậu ta nói Khương Tử Phong, cũng biết quyền thế của Khương Tử Phong ở Thiên Đô đa mơ hồ vượt qua đại sư huynh Lưu Sùng Tuấn, mọi người đều biết anh ta là chưởng môn đời kế tiếp.

Cô cười nói: "Em định lén lút đưa chị lên núi sao?"

Lâm Vân nói: "Sao có thể nói là lén lút chứ, em đã nói với mấy vị sư huynh sư tỷ rồi, họ đều rất tốt. Chỉ là không chạm mặt họ Khương thôi."

Nghiêm Cẩn nói: “Đúng vậy chị, bọn em đều sắp xếp rồi. Chị đã đến đây rồi, chẳng lẽ không muốn lên xem nơi trước kia anh rể từng ở sao?"

Lâm Vân nói: "Đúng đúng đúng, em nói chị nghe, trước kia anh rể có một thời gian ngâm mình trong vại thuốc, cái vại thuốc đó bây giờ vẫn còn đấy!"

Lâm Mộng Đình không khỏi có chút động lòng, nhưng nghĩ kỹ, vẫn khẽ thở dài, nói: "Thôi vậy, chị không muốn gây ra phiền phức không cần thiết, không tốt cho anh rể em, cũng không tốt cho hai đứa. Nếu thật sự lên Thiên Đô, chị sẽ đường đường chính chính mà lên, nhưng không phải bây giờ, sau này rồi sẽ có cơ hội."

Lâm Vân và Nghiêm Cẩn nhìn nhau, có chút thất vọng, thở dài nói: "Biết ngay chị sẽ nói vậy."

Lâm Mộng Đình nói: "Được rồi, thấy các em tu hành có thành tựu, cũng coi như chuyến này không uổng. Chị hỏi các em Lạc Nhật Băng Tâm đâu, không biết trên núi có hay không?"

"Có, em có cầm theo."

Lâm Vân lấy cái hộp ra, không phải vàng cũng không phải ngọc, không biết làm bằng vật liệu gì.

"Ở trong hộp này, nhớ trước khi dùng đừng mở ra, thấy ánh sáng là tan mất."

“Chị biết, chị sẽ tới đất âm cực ở Phong Đô rồi mới mở." Lâm Mộng Đình nhận lấy hộp, “Đúng rồi, bảo vật như vậy cứ thế đưa xuống núi, không sao chứ? Có cần chị dùng thứ gì đổi không?"

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!