"Hai vị thần nhân! Mau dừng tay!" Ngũ Ngọc Kỳ hét lên.
"Không được!" Trong hư không truyền đến giọng của Dã Trọng, “Phong ấn cửa vào Minh Giới đã mất hiệu lực, nếu lúc này chúng tôi dừng, cửa vào Minh Giới sẽ mở ra, hậu quả không thể tưởng tượng!"
"Vậy phải làm sao? Có cách nào không? Xin các ông, mau cứu A Tứ đi!” Ngũ Ngọc Kỳ gần như sắp khóc.
"Đây là lựa chọn của chính anh ta!" Dã Trọng nói.
"Các ông có phải sớm đã đoán anh ta sẽ làm vậy không?" Ngũ Ngọc Kỳ hỏi.
“Không, chúng tôi cũng không đoán được, đây là cách quyết tuyệt nhất, đương nhiên cũng là cách hiệu quả nhất." Dã Trọng nói.
"Hê hê!" Truyền đến tiếng cười của Du Quang, "Ngược lại tôi khá thích thằng nhóc này rồi!"
“Vậy ông còn không mau cứu anh ấy?” Ngũ Ngọc Kỳ vội nói.
"Cứu không được! Cứu không được! Tôi có thể cứu con quỷ, nhưng không cứu được người tự tìm cái chết!"
“Nhưng anh ấy là không còn cách nào! Anh ấy là vì sinh linh Quỷ Thành!”
“Ừm ... " Giọng Du Quang trầm ngâm, “Cũng không phải không có cách ... "
"Cách gì?"
"Anh ta không giết được Minh Khiêm Quân, cho nên chỉ có thể tự sát, thông qua tự sát để chết chung với Minh Khiêm Quân." Du Quang nói.
“Rồi sao?”
"Vậy vì sao anh ta giết không chết Minh Khiêm Quân?"
“Vì bọn họ đã dung hợp thành một thể rồi!"
“Không chỉ vậy, bởi vì bọn họ không có thân thể, không thể mượn năng lượng thân thể để thi triển pháp lực."
"Rồi sao?" Ngũ Ngọc Kỳ thấy Du Quang không nói vào trọng điểm, nghe mà sốt ruột muốn chết.
"Anh ta giết không được Minh Khiêm Quân, không có nghĩa là người khác không giết được!"
"Ai"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!