Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Ngũ Ngọc Kỳ ngồi trên nền đất lạnh lẽo của âm lao.

Hoa sen đen quấn thân đã tan đi, chỉ còn lại dây câu hồn. Với thực lực của cô ta, loại dây câu hồn này vốn không thể trói được cô ta, cũng không thể giữ được cô ta, cô ta muốn đi thì có thể đi bất cứ lúc nào. Nhưng cô ta không đi, cô ta muốn xem thử, rốt cuộc Lý A Tứ sẽ đối xử với cô ta thế nào.

Nếu Lý A Tứ thật sự muốn cô ta chết, vậy chết cũng được. Nhớ một người, tìm một người, nhớ suốt chín năm, tìm suốt chín năm, cuối cùng tìm được rồi, lại là kết cục như thế này, vậy sống tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Ngũ Ngọc Kỳ nghĩ như vậy, dĩ nhiên trong lòng vẫn còn ôm hy vọng.

A Tứ sao lại biến thành thế này? Trong ký ức của anh ta có anh Lý, nhưng vì sao lại không có cô ta?

Đang suy nghĩ, cửa lao “kẽo kẹt" một tiếng mở ra, hai người lùn bước vào.

Ngũ Ngọc Kỳ nhận ra ngay, chính là Dã Trọng và Du Quang năm xưa đã đưa Lý A Tứ đi.

Cô ta giật mình bật dậy, giang đứt dây câu hồn trên người, vội vang hỏi: "A Tứ sao lại thành ra như vậy? Các ông đã làm gì anh ấy?"

Hai người lùn có lẽ không ngờ cô ta lại phản ứng dữ dội như thế, còn giật mình, cùng lùi về sau mấy bước.

"Này này này, cô nhóc, cô đừng hung dữ thế chứ!" Dã Trọng nói.

Du Quang nói nhỏ: "Ô, con bé này thực lực cũng được đấy, lợi hại hơn lần gặp năm xưa nhiều rồi!"

Dã Trọng nói: "Theo anh Lý lăn lộn, chắc chắn không yếu được đâu."

Du Quang hỏi: "Này cô nhóc, anh Lý mấy năm nay có khỏe không?"

Ngũ Ngọc Kỳ lắc đầu: "Tôi không biết. Tôi đã rời khỏi đó chín năm rồi. Chín năm nay tôi vẫn luôn tìm A Tứ."

Dã Trọng nói với Du Quang: "Thấy chưa, em biết rõ cô ta ở đây chín năm rồi mà còn hỏi câu đó, đúng là ngốc!"

Du Quang nói: "Cô ta ở đây chín năm, đâu có nghĩa là mất tích, cô ta vẫn có thể giữ liên lạc với anh Lý mà."

Dã Trọng thấy cũng có lý, hai người liền nhìn về phía Ngũ Ngọc Kỳ.

Ngũ Ngọc Kỳ lại lắc đầu: "Tôi không liên lạc với ai cả. Tôi chỉ muốn tìm A Tứ thôi." Rồi cô ta ngạc nhiên hỏi, "Các ông biết tôi ở Phong Đô sao?"

Dã Trọng cười: "Tất nhiên chúng tôi biết rồi, cô bán đậu phụ ở quỷ thành, đậu phụ cô bán còn ngon lắm đấy!"

"Các ông từng ăn đậu phụ tôi bán ư?" Ngũ Ngọc Kỳ kinh ngạc, "Không thể nào! Nếu tôi từng gặp các ông, tôi không thể không nhớ!"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!