"Thì đã sao?"
Minh Vương nói lại lời của Lý Dục Thần, chỉ là giọng điệu nửa giễu cợt, nửa mê mang khó hiểu.
“Vì cứu những người phàm ngu ngốc kia, cậu không chịu hợp tác với tôi, lựa chọn đối đầu với tôi; vì không cho tôi thành đạo, cậu không chịu chém phân thân của tôi, thà rằng cung toi bị nhốt trong Huyen Thien Đô Thống Trận nay? Làm như vậy, dĩ nhiên tu hành của tôi không thể viên mãn, nhưng cậu cũng thế. Cậu và tôi bị nhốt ở đây, chỉ làm lợi cho kẻ địch chung của chúng ta, chỉ khiến đám lão già ở Thiên Đô kia tiếp tục tiêu dao, chỉ khiến thiên đạo mục nát tiếp tục thống trị. Cậu ở nhân gian giương cao cờ nghịch thiên, nay làm như vậy, rốt cuộc cậu mong muốn điều gì đây?"
Lý Dục Thần cười: "Ai nói tôi muốn bị nhốt ở đây cùng ông?"
Lam Điền sững sờ, không hiểu ý của sư phụ, nhưng trong lòng cô bé vui mừng, bởi vì cô bé cũng không hy vọng sư phụ bị nhốt ở đây, vĩnh viễn đối mặt với người đen kịt như mực nay, điều đo còn thê tham hơn ngồi tù, con đáng sợ hơn cả cái chết.
Nếu có thể, cô bé thà rằng tự mình thay sư phụ làm chuyện này. Tuy nghĩ đến đã thấy rất đáng sợ, nhưng chỉ cần sư phụ ra ngoài, là có thể đi biển Trầm Quang giết chân thân của Minh Vương, cho dù thật sự cần một ngàn năm, cũng tốt hơn vĩnh viễn như thế này.
Dưong nhiên, co be biet co le mình chua đủ tư cach, e rang tu vi của cô bé còn chưa thể thay thế mặt cờ thứ năm, cũng không thể trực diện Minh Vương.
Lam Điền biết mình nhất định còn có sứ mệnh khác, nếu không sư phụ sẽ không đưa cô bé đến đây, cũng sẽ không trước khi đến đã dạy cô bé cách sử dụng cờ Ngũ Hành.
Minh Vương cười khinh: "Cậu không muốn bị nhốt ở đây cùng tôi, chẳng lẽ cậu muốn để con nhóc này thay cậu? Hừ hừ, thì ra cậu cũng giống như đám lão già mục nát trong Vạn Tiên Trận kia thôi, bề ngoài đạo mạo nghiêm trang, trong lòng vô cùng âm hiểm! Loại chuyện này, ngay cả tôi cũng không làm ra được. Nhưng tôi nhắc nhở cậu, tu vi của con nhóc này còn chưa đủ."
“Con bé đã tiến bộ rất nhiều trong lúc chúng ta đấu pháp." Lý Dục Thần nói.
Lam Điền giật mình, chẳng lẽ sư phụ thật sự nghĩ như vậy?
Nhưng rất nhanh cô bé đã ném ý nghĩ này ra sau đầu, chắc chắn sư phụ không phải là người như thế, cô bé cảm thấy ngay cả việc nghĩ như vậy cũng là bất kính với sư phụ.
"Quả thật tiến bộ rất nhiều." Minh Vương nói, “Khó trách cậu và tôi đấu pháp kéo dài lâu như vậy, vốn dĩ với thực lực của cậu, còn cả những pháp bảo trên người cậu, cho dù không bằng Liệt Thừa Phong, cũng sẽ không kém bao nhiêu. Cậu muốn nhốt tôi, không cần phải đấu lâu như vậy, thì ra là cậu đang đợi cô bé tiến bộ, cậu muốn dùng không gian đặc thù này, mượn cờ Ngũ Hành dẫn dắt sức mạnh của thế giới giúp cô bé hoàn thành sự lột xác mà tu hành giả mấy chục năm cũng không làm được, lấy cuộc đấu pháp giữa cậu và tôi để dạy. Ha ha, con nhóc này quả thật rất có thiên phú, ngay cả tôi cũng hơi thích cô bé rồi!"
Minh Vương cười lớn. Đôi mắt ẩn trong bóng đen đặc quánh như mực nhìn về phía Lam Điền.
Lam Điền cm thấy không tự nhiên, giống như bị hai ngọn đèn có thể soi thấu linh hồn chiếu vào.
“Nhóc con, sư phụ của cô muốn để cô ở đây trông giữ tôi, cô có đồng ý trông giữ lão ma sinh ra từ hỗn độn cả đời không? Nếu cô đồng ý, không bằng theo tôi đi biển Trầm Quang đi, tôi nhất định sẽ đối đãi tốt với cô, giống như con gái ruột của mình vậy."
“Không! Tôi không muốn theo ông đi biển Trầm Quang! Tôi nghe lời sư phụ!" Lam Điền kiên định nói.
Minh Vương lắc đầu, thở dài: "Thật là đáng tiếc! Người ta nói quỷ mị mê hoặc người, ta thấy là quy không bằng người, cac co con giỏi me hoac người hơn chúng tôi, nhóc con vô tri, cô sẽ hối hận. Đương nhiên, tu hành hiện tại của cô cũng không nhốt được tôi. Lý Dục Thần, cậu vẫn giết tôi đi, đừng hi vọng hão huyền nữa.”
"Tôi nói muốn để con bé ngồi ở đây thay tôi khi nào?" Lý Dục Thần cười nói, “Tôi và ông đấu pháp lâu như vậy, cũng không phải để cho con bé xem, mà là để cho trận pháp ổn định hơn, để phân thân của tôi có thể ngồi ở đây trấn áp ông."
"Phân thân của cậu?" Rõ ràng Minh Vương có chút chấn động, "Cậu lấy đâu ra phân thân?"
“Tôi ở Thiên Đô có thêm phân thân, khó giải quyết, không có chỗ đi, vừa hay ở đây bầu bạn với ông, cho đến hết thời gian."
Lam Điền nhìn thấy sư phụ từ xa đi đến.
Cô bé chớp mắt, có chút không dám tin.
Rõ ràng sư phụ đang ngồi ở đây, nhưng người đi đến kia cũng rõ ràng chính là sư phụ!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!