Lý Dục Thần ngồi tại chỗ, không nhúc nhích.
Minh Vương đứng ở đấy, cũng không nhúc nhích.
Hai người nhìn qua giống như cọc gỗ và tảng đá, nhưng Lam Điền biết, lúc này bọn họ đang so kè sức lực, là trận liều chết.
Thế nhưng, bọn họ không muốn để đối phương chết.
Minh Vương không muốn Lý Dục Thần chết, bởi vì Lý Dục Thần chết rồi, sẽ không còn ai có thể giúp gã chém phân thân nữa. Gã càng muốn chết trong tay Lý Dục Thần, cho nên gã có thể lộ ra nhược điểm, lộ ra đủ loại sơ hở, để Lý Dục Thần có cơ hội giết gã.
Nhưng Lý Dục Thần chỉ muốn nhốt gã, để gã bị kẹt trong không gian này, như vậy Minh Vương sẽ có phân thân không thể bị diệt, cũng không thể quay về, tu vi của Minh Vương không thể viên mãn.
Bất kể phải đợi bao nhiêu năm, cho dù thật sự một ngàn năm, chỉ cần tu vi của Minh Vương không thể viên mãn, Lý Dục Thần sẽ có cơ hội giết gã.
Dạng giao đấu như vậy quả thực rất hiếm thấy, không ai được phép thua, nhưng cũng không ai được phép giết, bề ngoài trông vô cùng ôn hòa, thực chất thì vô cùng kịch liệt.
Lam Điền nhìn hai người giống như những cọc gỗ, cảm nhận năng lượng đang chảy trên người họ, cảm nhận sự dao động trong không gian.
Cô bé đã sớm học được cách dùng cờ Ngũ Hành, hiện giờ càng có thêm lĩnh ngộ sâu sắc hơn với điều đó. Ngoài ra, cô bé cũng học được rất nhiều từ trận đấu pháp giữa Lý Dục Thần và Minh Vương.
Trên đời có lẽ chưa từng có dạng đấu pháp như vậy, lần đầu tiên xảy ra, đã bị Lam Điền nhìn thấy.
Dường như cô bé cảm nhận được ý định của sư phụ.
Đây là trận chiến, cũng là buổi giảng dạy, càng là sự truyền đạt sứ mệnh.
Chẳng lẽ ngay từ lúc ban đầu sư phụ giao cờ Ngũ Hành cho mình, đã biết trước chuyện hôm nay sẽ xảy ra, đã sớm nghĩ xong phải xử lý Minh Vương thế nào? Lam Điền kỳ quái nghĩ thầm.
Không biết trận đấu pháp này đã kéo dài bao lâu.
Tham chí Lam Điền coòn cảm giác được dấu vet năm thang trên người mình, dường như cô bé đã lớn lên chút, vóc dáng như cao thêm chút, lồng ngực như nở ra chút, quần áo trên người cô bé có chút không vừa nữa rồi!
Cô bé có chút thẹn thùng cúi đầu nhìn mình.
Sau đó rốt cuộc cô bé cũng nghe thấy tiếng nói, hai người như đá kia đã lên tiếng.
“Lý Dục Thần, cậu không nhốt được tôi đâu! Quả thật cờ Ngũ Hành rất mạnh mẽ, nếu năm mặt đều ở trong tay cậu, tiếp dẫn Ngũ Phương Thiên Ma, thành tựu Huyền Thiên Đô Thống, quả thực có thể nhốt được tôi, nhưng đáng tiếc, cậu chỉ có bốn mặt."
“Bốn mặt cũng đủ rồi, ông xem hiện tại chẳng phải ông đang bị nhốt đó sao?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!