Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Lam Điền nhìn thấy trong nụ cười của Lý Dục Thần có vẻ xảo quyệt. Cô bé rất hiếm khi cảm nhận được loại khí tức này từ trên người sư phụ, hẳn là chưa từng có bao giờ.

Sư phụ của cô bé từ trước đến nay luôn điềm tĩnh, thâm sâu khó lường, mọi việc đều nắm chắc trong lòng bàn tay. Có lúc giống như mây trên trời, nhẹ nhàng, nhàn nhạt, nhưng khó mà nắm bắt; có lúc giống như tảng đá trên núi, trầm ổn, kiên nghị, luôn khiến người ta yên tâm; cũng có lúc giống như nước trong khe, lưu động, trong trẻo, tràn đầy trí tuệ.

Nhưng lần này, cô bé nhìn thấy sự xảo quyệt trong nụ cười của sư phụ. Lam Điền vừa cảm thấy ngoài ý muốn, vừa cảm thấy thân thiết khó hiểu. Đây là cảm giác rất kỳ lạ.

Cô bé nhìn về phía Minh Vương, cái hư ảnh không có mặt kia, người mực nặng nề kia, cô bé rất muốn biết lúc này Minh Vương đang nghĩ gì. Gã sẽ vạch trần trò lừa bịp của sư phụ, hay rơi vào cái bẫy của sư phụ? Hay là do bản thân cô bé nghĩ nhiều, su phu vẫn la su phu nhu truoc kia, can bản khong co muu đo xảo quyệt gì?

Minh Vương đứng yên ở đó, bóng đen nặng nề như mực dường như đang chuyển động, trong đêm đen kịt toát ra ánh mực thâm trầm.

Lam Điền muốn nhìn rõ ngũ quan của Minh Vương, xem biểu cảm của gã, nhưng vẫn là vô ích, cô bé chẳng nhìn thấy gì cả, giống như cô bé không nhìn rõ được bầu trời trong đêm tối.

“Không phải bây giờ? Vậy cậu muốn khi nào?"

“Thời gian đến rồi, tất nhiên tôi sẽ đi biển Trầm Quang tìm ông."

"Đi biển Trầm Quang? Cậu muốn đối đầu trực tiếp với tôi?" Minh Vương cười ha hả, “Lý Dục Thần, cậu đánh giá quá cao bản thân rồi! Tôi thừa nhận cậu là kỳ tài tuyệt thế vạn cổ hiếm có, cho nên tôi mới chọn cậu đến chém phân thân của tôi, nhưng cậu muốn đi biển Trầm Quang cùng bổn tôn? Ha ha ha ha ... Cho cậu một ngàn năm, có lẽ cậu thật sự có thể, nhưng hiện tại cậu, còn kém xa lắm!"

“Một ngàn năm sao ... " Lý Dục Thần ngẩng đầu nhìn trời sao, giống như đang tính ngày tháng, trên mặt vẫn lộ ra nụ cười khó dò, "Tốt nhất ông nên cầu nguyện đừng lâu như vậy, nếu không ông sẽ bị nhốt ở đây một ngàn năm, như vậy có lẽ sẽ rất đau khổ nhỉ?"

Lam Điền đột nhiên phát hiện thế giới xung quanh đã thay đổi, những vì sao trên trời biến mất, những bóng núi trong bóng tối cũng không còn, tất cả đều trở nên khó mà nắm bắt, giống như đang đặt mình vào trong biển sâu thăm thẩm.

Sự thay đổi đột ngột này ngay cả Minh Vương cũng giật mình, thân thể màu mực trầm ngưng vặn vẹo, trong cơ thể phát ra âm thanh khó nghe, giống như con lừa đột nhiên mở miệng nói chuyện vậy.

“Nhốt tôi? Cậu cho rằng chỉ bằng hai lá cờ nhỏ này là muốn nhốt tôi sao?"

Lúc này Lam Điền mới phát hiện hai lá cờ Ngũ Hành cắm trên mặt đất đã biến mất.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!