Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

"Không ai có quyền quyết định song chết của người khác!"

"Ha ha!" Minh Vương cười, "Không ai có quyền, vậy vì sao lại có sống chết? Nếu dùng tự nhiên để bàn về sống chết, vậy tu hành của cậu chẳng phải vẫn rơi vào luận thiên mệnh sao?"

"Thế nên tôi phản đối ông, cũng phản đối cả trời."

"Nếu không có tôi, không có trời, vậy sống chết sẽ ra sao? Quay về hỗn độn, không sống không chết? Hay là cậu thay trời hành đạo, tái tạo thế giới?"

Trong giọng nói của Minh Vương mang theo vài phần giễu cợt.

Bởi vì đây quả thực là một vấn đề không có cách nào trả lời.

Nếu quay về hỗn độn, không sống không chết, thì vấn đề tự nhiên không còn tồn tại nữa, nhưng cũng mất đi ý nghĩa để thảo luận.

Nếu tái tạo thế giới, thì cũng chỉ là đổi một bầu trời khác, thay một bộ quy tắc sống chết khác thôi.

Nhưng sau biến cố ở Thiên Đo lần này, Lý Duc Thần đã có sự lĩnh ngộ sâu hơn, đồng thời cũng thêm nhiều mông lung.

Giống như lời sư phụ anh, Vân Dương Tử, từng nói, bất kỳ tổ chức nào cũng sẽ mục nát, trời đất cũng không tránh khỏi chứng bệnh do năm tháng mang lại.

Sống và chết là quy luật tuyệt diệu để thế giới này thay cũ đổi mới, nhưng cũng khiến thế giới rơi vào một vòng lặp chết chóc không có lời giải.

"Trước đây tôi từng nghĩ, cầu đạo là theo đuổi vĩnh hằng, tu tiên là tu trường sinh." Lý Dục Thần nhìn vào bóng tối, tự nói với chính mình, như đang tổng kết con đường tu hành của bản thân, "Nhưng sau này tôi mới phát hiện, vĩnh hằng cũng sẽ mục nát, trường sinh chỉ là tương đối. Mà sống và chết, chẳng phải cũng là một loại vĩnh hằng khác hay sao?"

"Ý nghĩa tồn tại của sinh mệnh là gì? Chính là dùng sống và chết để chống lại sự mục nát. Chỉ có cái chết mới có thể mang đi sự mục nát, chỉ có sự sống mới có thể mang đến hy vọng. Nếu sinh mệnh vĩnh viễn không chết, nó sẽ mất đi động lực nuôi dưỡng sinh mệnh mới. Sinh mệnh như vậy sẽ không còn tiến bộ nữa, chỉ biết dần dần mục nát theo thời gian."

"Giống như những kẻ được gọi là kiếm tiên bất động vĩnh hằng như hẳng tinh trong Vạn Tiên Trận kia?" Minh Vương cười nói.

Lý Dục Thần khe nhíu mày, nhớ tới Cao Hề mà anh từng gặp ở Thiên Đô hôm đó, nhớ tới đại sư huynh, nhớ tới sư phụ, và cả nhị sư huynh đã xả thân hướng đạo.

Trong lòng anh có chút mất mát, có chút đau buồn, nhưng cũng có một luồng ánh sáng và dũng khí càng thêm kiên định trỗi dậy.

"Vì vậy sinh mệnh dùng cái chết để chống lại sự mục nát, dùng sự sống mới để thực hiện tiến bộ, đời này nối tiếp đời khác hoàn thành sự lột xác. Tất cả mọi người đều cho rằng đó là quy tắc của Thiên Đạo, là thiên mệnh. Trước đây tôi cũng từng nghĩ như vậy. Cho đến khi tôi tiếp xúc với máu nguyên sơ trong Hắc Hỏa, tôi mới ngộ ra căn nguyên của sinh mệnh. Tôi mới hiểu rằng, sống và chết không phải là thiên mệnh! Ngược lại, nó là một quy tắc khác được sinh ra để phản kháng thiên mệnh, để chống lại sự mục nát vĩnh hằng."

Hư ảnh của Minh Vương trong bóng tối khẽ vặn vẹo, màu đen như mực lưu động trong màn đêm.

"Không ngờ sự hiểu biết về đạo của cậu đã đạt đến tầng này, xem ra tôi đã đánh giá thấp cậu. Nếu đã vậy, lập trường của cậu và tôi hẳn là giống nhau."

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!