Âm thanh trong hư không trầm thấp như tiếng lẩm bẩm của ác quỷ địa ngục, kèm theo hơi lạnh của đêm tối, vang lên giữa vùng đất hoang vu không một ngọn cỏ, khiến người ta sởn tóc gáy.
Nhưng Lam Điền lại chẳng hề sợ hãi, dứt khoát ngồi xuống một tảng đá trơ trọi, hai tay chống cằm, nhìn vong nhân đi vòng tới vòng lui giữa hai lá cờ nhỏ.
Lý Dục Thần một lần nữa phải nhìn thiên phú của Lam Điền bằng con mắt khác. Anh vốn cho rằng cô bé cần dùng cả bốn lá cờ mới có thể nhốt được vong nhân, không ngờ chỉ cần dùng hai lá cờ.
"Rốt cuộc ông có đến hay không?" Lam Điền hỏi vong nhân.
Vong nhân đương nhiên không trả lời, bởi vì ông ta là vong nhân, một kẻ đã chết từ lâu, chỉ là bị ý niệm của Minh Vương khống chế.
Trong hư không lần nữa vang lên giọng nói của Minh Vương: "Cô nhóc, cô muốn gặp tôi đến vậy sao?"
"Không phải tôi muốn gặp ông, rõ ràng là ông muốn gặp chúng tôi mà!" Lam Điền nói, "Ông còn không đến, chúng tôi sẽ đi đó, chỗ này vừa tối vừa lạnh, chẳng có gì vui cả!"
Hư không rơi vào yên lặng.
Lý Dục Thần bất giác bật cười. Có lẽ chỉ có sự ngây thơ và hồn nhiên như Lam Điền mới có thể khiến Minh Vương câm lặng như vậy.
Trong không khí không có lấy một làn gió, nhưng lại vang lên tiếng gió.
Bóng tối xung quanh đen như mực, ngưng tụ thành hình, dần dần hóa thành hình dáng một con người.
Người mực tập tễnh chậm rãi bước tới, như thể vừa mới học cách đi lại nơi nhân gian.
Lam Điền chăm chú nhìn gã, muốn nhìn rõ ngũ quan của gã, nhưng lại phát hiện gã hoàn toàn không có ngũ quan, khó phân biệt nam nữ.
Nhưng nếu không nhìn chẳm chẳm vào gã, chỉ dùng khóe mắt liếc qua, dường như lại có thể thấy ngũ quan rõ ràng trên mặt gã.
"Cô nhóc, tôi đến rồi."
Minh Vương dường như rất hứng thú với Lam Điền, vừa xuất hiện đã nói chuyện với Lam Điền, không để ý đến Lý Dục Thần đang đứng bên cạnh.
"Ông chính là Minh Vương à?" Lam Điền không hề sợ hãi, trái lại còn thấy hứng thú.
"Đúng vậy, cô nhóc, giờ cô đã gặp rồi." Minh Vương nói.
"Ông tên gì?" Lam Điền hỏi.
"Tên ư?" Minh Vương dường như sững lại một chút, "Tôi tên là Minh, nên thế giới tôi cai quản mới được gọi là Minh Giới."
"A, thật kỳ quái, lấy tên của mình đặt cho địa phương, còn thêm sau tên mình một chữ Vương, sợ người ta không biết, bảo sao tôi nhìn không rõ mặt ông, hóa ra là không còn mặt mũi!" Lam Điền cười mắng.
Minh Vương bật cười ha hả: "Đúng là một cô nhóc lanh lợi! Nếu cô không thích gọi tôi là Minh Vương, cô có thể gọi tôi là Huyền Minh."
Huyền Minh?
Lý Dục Thần hơi sững người, nhớ tới thanh kiếm Huyền Minh của mình, đó là thứ lấy được trong bí cảnh, có chân long bảo vệ, trên thân kiếm khắc hai chữ Huyền Minh.
Vì sao lại trùng tên với Minh Vương?
"Huyền là họ của ông sao?" Lam Điền lại hỏi.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!