"Sư phụ, cuối cùng sư phụ cũng tới rồi!" Lý Dục Thần nở nụ cười.
"Con biết sư phụ sẽ tới sao?" Trong ảnh phản chiếu hư vô lay động truyền ra giọng nói mờ ảo của Vân Dương Tử.
"Từ khi con biết sư phụ họ Tự, con đã biết sư phụ nhất định sẽ tới đây." Lý Dục Thần nói.
"Là Cung Nam Phong nói cho con biết phải không?" Vân Dương Tử cười, "Sư phụ biết sớm muộn gì ông ấy cũng sẽ nói sự thật với con."
"Cung Nam Phong ... " Lý Dục Thần khẽ lẩm nhẩm cái tên này. Dù đã biết bác Cung chính là ông ngoại mình, nhưng anh lại không biết tên của ông ngoại.
"Dục Thần, có phải con rất thất vọng về sư phụ không?"
"Không, sư phụ nhất định có nỗi khổ riêng của sư phụ. Nếu nói thất vọng, thì đệ tử quả thật có chút thất vọng với Thiên Đô."
"Hầy, vạn vật đều sẽ mục nát, một tổ chức cũng không ngoại lệ, thời gian lâu dài sẽ sinh ra vấn đề này vấn đề kia. Lâu ngày ắt mệt mỏi, tích tụ quá nặng thì khó quay đầu, ngay cả trời đất cũng khó thoát khỏi bệnh cũ do năm tháng mang lại, huống chi là Thiên Đô?"
Từ tiếng thở dài của Vân Dương Tử, Lý Dục Thần nghe ra sự mệt mỏi, trong lòng anh không nỡ, có mấy lời đã lên tới miệng, nhất thời lại nói không nên lời.
"Sư phụ ... "
"Sư phụ biết con có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, nhưng bây giờ chưa phải lúc, sau này con tự nhiên sẽ hiểu. Con dùng phân thân trấn áp được long khí của Tương Liễu, tu vi của con tiến bộ nhanh đến mức vượt ngoài dự liệu của sư phụ, e rằng ngay cả bố con cũng không ngờ con lại đạt được thành tựu như vậy nhanh đến thế."
Vân Dương Tử càng nói, trong lòng Lý Dục Thần lại càng nhiều nghi hoặc.
"Nhưng con khong chong đo được bao lau đau." Van Dương Tử không cho Lý Dục Thần cơ hội đặt câu hỏi, "Một khi khí chân long của Tương Liễu được phóng thích, không chỉ phân thân của con bị nuốt chửng, mà cả Thủy Tinh Cung cũng có thể bị hủy diệt. Thời gian không còn nhiều nữa, sư phụ phải dùng tên bắn xuyên long đan của Tương Liễu. Một mũi tên này vừa hay giúp con chém phân thân này, coi như là lần cuối cùng sư phụ giúp con."
"Lần cuối cùng ... "
Dù Lý Dục Thần đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng vẫn cảm thấy chấn động, trong lòng dâng lên nỗi buồn vô hạn.
"Sư phụ, tu vi của đệ tử vẫn chưa viên mãn, còn rất nhiều nghi hoặc cần sư phụ giải đáp ... "
"Con đã có thể tự lập đạo của mình, gốc rễ đại đạo đã gieo, sư phụ đã không còn gì để dạy con nữa. Cuối cùng, sư phụ nhắc con hai việc ... "
"Đệ tử xin lắng tai nghe."
"Thứ nhất, đừng tiến vao bí cảnh Hoang Trạch, nơi đó là cấm địa của Thiên Đạo. Con tách khỏi Thiên Đạo, tìm đạo lập đạo đều không sao, nhưng một khi bước vào cấm địa, trời sẽ không còn dung con nữa, mà con cũng không chịu nổi những thứ ở đó."
"Thứ hai, đừng giúp Minh Vương chém phân thân. Những năm gần đây tiên ma biến động, trời đất hỗn loạn, tuy là huyền cơ của tạo hóa, nhưng phía sau đều có Minh Vương âm thầm thúc đẩy, bao gồm cả chuyện nhà họ Lý của con. Hơn hai mươi năm trước, Minh Vương lên Thiên Đô, mượn kiếm của Thừa Phong chém một phân thân. Phân thân này vừa diệt, duyên giữa gã và Thiên Đô cũng chấm dứt, không thể bước lên thiên lộ nữa. Ban đầu gã định mượn chuyện nhà họ Lý ép bố con ra tay, chém nốt phân thân cuối cùng, nhưng đã bị bố con khéo léo tránh đi. Vốn dĩ trên đời này, đã không còn ai có thể chém phân thân của Minh Vương nữa ... "
Lý Dục Thần nhíu chặt mày, Minh Vương bày ra cục diện ở Hoang Trạch, chính là đang đợi Lý Dục Thần đến chém gã.
Không chém thì minh khí không tan, Hoang Trạch sẽ vĩnh viễn không yên, không biết có bao nhiêu người sẽ phải chết.
"Nếu chém thì sẽ thế nào?" Anh hỏi.
"Nếu chém ... " Vân Dương Tử trầm ngam rồi chậm rãi nói, "Phân thân diệt hết, chân ma hồn thành, mười tám tầng địa ngục cũng không trấn áp nổi khí U Minh. Đến lúc đó hai giới vỡ nát, âm dương hỗn loạn, nhân gian tất tai họa không dứt, chiến hỏa liên miên, mà sự hỗn loạn này bắt nguồn từ chính bản thân âm dương, ngay cả Thiên Đạo cũng không thể can thiệp. Nếu Minh Vương thừa dịp loạn dẫn theo ma quân Minh Giới đánh ra, hậu quả không thể tưởng tượng nổi."
Lý Dục Thần im lặng.
Đây đúng là một bài toán cực khó, mà anh lại không thể né tránh.
"Năm đó bố con đã tránh Minh Vương bằng cách nào?"
"Trả giá, chặt đứt cơ duyên ràng buộc với Minh Vương."
"Giá phải trả là gì?"
Lý Dục Thần đã nghĩ qua rồi, cái giá mà bố có thể trả, anh cũng có thể trả, cùng lắm thì tu hành lại từ đầu, mất đi đạo thân, chỉ cần đạo tâm còn, ngộ đạo cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Van Dương Tử tho dai, nói: "Gia phải trả chính là ... nha họ Lý bị diệt mon!"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!