Từ xa cô ấy mơ hồ nhìn thấy trong ánh sáng mờ ảo, có bóng người.
Cô ấy lao xuống, để Đế Đông cuộn tròn xung quanh, hình thành không gian đặc biệt được ánh sáng hồng bao bọc.
Nước biển trong không gian dần ổn định.
Chị Mai nhìn thấy trên đống đá lộn xộn, Trân Châu ngồi ở đó khóc nức nở, Lý Dục Thần thì nắm trong lòng cô ấy.
Tim chị Mai bỗng đập mạnh, lo lắng bất an mà bơi đến.
Trên ngực Lý Dục Thần, cắm cây gậy ô kim. Trên gậy khắc đầy chi chít chú văn. Ánh sáng chính là do những chú văn này phát ra.
"Sao có thể như vậy?" Chị Mai có chút không dám tin vào mắt mình.
Cây gậy ô kim khắc đầy chú văn này, hẳn chính là Định Hải Thần Châm.
Nhưng tại sao cắm trên người Lý Dục Thần?
Không phải đáng lẽ phải cắm trên người Tương Liễu sao?
'Tôi không biết! Tôi không biết! ... " Trân Châu vừa khóc vừa lắc đầu liên tục.
"Cô khóc thì có ích gì!" Chị Mai hét lên, trong mắt mình cũng đã ngập nước mắt, nỗi bi thương và phẫn nộ không hiểu từ đâu dâng trào khiến cô ấy đẩy mạnh Trân Châu ra, giật lấy thân thể Lý Dục Thần, ôm vào lòng mình.
"Dục Thần ... " Cô ấy khẽ gọi.
Đột nhiên, cô ấy cảm thấy thân thể Lý Dục Thần khẽ động đậy.
"Dục Thần!" Cô ấy vui mừng gọi, nhẹ nhàng lay thân thể Lý Dục Thần.
Lý Dục Thần chậm rãi mở mắt.
"Chị Mai ... "
"Dục Thần, cậu không sao chứ, không sao là tốt rồi!"
Chị Mai nói vậy, nhưng nhìn cây gậy cắm trên ngực Lý Dục Thần thì trong lòng thấy hẫng đi, có ai bị cắm cây gậy to như vậy vào ngực, còn có thể không sao chứ?
Lão quái áo đỏ và Bán Thiên Yêu đều vây vào.
Trân Châu cũng rụt rè bước đến, nhưng bị chị Mai trừng mắt, ấm ức lùi về
sau
"Đừng trách cô ấy." Lý Dục Thần yếu ớt nói, "Chuyện ở đây khác với những gì em nghĩ, có người đã quấy nhiễu thiên cơ, ảnh hưởng tới phán đoán của em."
"Thiên cơ? Nhưng chẳng phải cậu đã tự lập con đường của mình, không còn chịu sự ràng buộc của Thiên Đạo nữa sao?"
"Trước kia em cũng nghĩ như vậy, nhưng những chuyện xảy ra gần đây khiến em hiểu ra, Thiên Đạo không chỗ nào không có, muốn thoat khỏi ảnh hưởng của nó, khó hơn em tưởng rất nhiều."
Lý Dục Thần nhớ tới nhị sư huynh, nhớ tới Minh Vương, nhớ tới sư phụ, bất kể ở Hoàng Tuyền, Minh Hải hay trong Vạn Tiên Trận, đều khó mà thoát khỏi Thiên Đạo.
“Trừ khi em mặc kệ tất cả, tự lập Linh Sơn, đạt được vĩnh hằng trong thế giới nhỏ của riêng mình. Nhưng đó không phải là đạo mà em muốn. Em còn có mọi người ... ”
"Ai đang quấy nhiễu thiên cơ?" Bán Thiên Yêu đột nhiên xen vào hỏi.
"Tất nhiên là chính Thiên Đạo rồi." Lão quái áo đỏ nói.
Lý Dục Thần lắc đầu: "Không phải, Thiên Đạo sẽ không tự quấy nhiễu chính mình.”
"Vậy là ai?" Mọi người đều không hiểu.
"Tôi cũng không biết." Lý Dục Thần chậm rãi nâng cánh tay lên, nắm lấy cây gậy cắm trong ngực, miệng lẩm nhẩm niệm mấy câu chú không biết là gì, rồi dùng sức, rút cây gậy đó ra.
Không có vết máu, cây gậy ô kim rất sạch, chỉ là những chú văn trên đó đã không còn phát sáng.
Còn trên ngực Lý Dục Thần xuất hiện cái lỗ, vết thương không hề có dấu hiệu lành lặn.
"Dục Thần!" Chị Mai nhìn cái lỗ lớn trên ngực Lý Dục Thần, đau lòng kêu lên.
"Đây chính là Định Hải Thần Châm." Lý Dục Thần lắc nhẹ, cây gậy thu nhỏ, rơi vào lòng bàn tay anh, giống như cây kim thêu, "Đưa nó đi giao cho Lâm Vân, cung Thiên Vũ đang ở trong tay cậu ta."
"Chúng ta cùng nhau trở về!" Chị Mai nói.
“Không, em không thể đi, em mà đi, bản thể của Tương Liễu sẽ hoàn toàn thoát ra. Em phải ở đây, dùng lửa đen và máu nguyên sơ trong cơ thể mình trấn áp nó. Đây hẳn là điểm mà kẻ quấy nhiễu thiên cơ kia không ngờ đến. Mọi người mau đi, giao thần châm cho Lâm Vân, chỉ có cậu ta mới biết dùng cung Thiên Vũ. Bắn rụng chín cái đầu của Tương Liễu, cuộc khủng hoảng này sẽ qua."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!