Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

"Thỏa thuận gì?"

"Đưa đứa con trai tương lai của nó, cũng chính là cháu, lên Thiên Đô, trở thành đồ đệ của Vân Dương Tử."

Lý Dục Thần hoàn toàn chấn động.

Trước đó, anh đã mơ hồ đoan được khả nang cha mình cũng là đệ tử Thiên Đô, hơn nữa là sư thúc của anh.

Nhưng anh hoàn toàn không ngờ sự việc là như vậy, sư phụ đưa anh lên Thiên Đô, là vì thỏa thuận giữa sư phụ và cha anh sao?

"Vì sao cha làm như vậy?"

"Lam sao ông biết được? Chau nen đi hỏi nó đi!" Dường như Bác Cung có chút tức giận, "Nó không chỉ sắp xếp cháu tiến vào Thiên Đô, mà còn có cả ông! Ông chính là điều kiện kèm theo của thỏa thuận đó."

"Vì sao?"

“Hừ, chẳng phải là vì chăm sóc cháu sao?"

Lý Dục Thần không biết nên trả lời thế nào. Nhớ quá khứ, mười ba năm ở Thiên Đô, quả thực bác Cung đã chăm sóc anh vô cùng chu đáo, khi đó chỉ nghĩ là vì mình còn nhỏ, được cưng chiều, nhưng nghĩ kỹ, sự chăm sóc của bác Cung với anh thực sự vượt quá mức ưu ái thông thường, hơn nữa còn kèm theo cảm giác cẩn thận dè dặt.

“Ông đoán, cha cháu đưa cháu lên Thiên Đô có hai nguyên nhân, một là cháu thừa hưởng thiên phú của nó, trên đời này, ngoài nó ra, cũng chỉ có Vân Dương Tử mới có thể dạy dỗ cháu tốt. Nguyên nhân còn lại là, nó đã làm những chuyện gì đó, sớm muộn gì cũng sẽ đối lập với trời, như vậy trên đời này, cũng chỉ có Thiên Đô mới có thể bảo vệ được cháu."

"Nhưng bảy tuổi cháu mới lên Thiên Đô."

"Cháu nghĩ cháu dựa vào cái gì mà có thể sống đến bảy tuổi? Dựa vào Lý Hữu Toàn? Hay là nhà họ Lâm ở Hòa Thành?"

Ánh sáng lóe lên, Lý Dục Thần lập tức hiểu ra, rất nhiều chuyện trong quá khứ đều từng cái được kiểm chứng.

“Hóa ra sư phụ đã chú ý đến cháu từ rất sớm?"

"Không chỉ là ông ta! Cháu còn nhớ hồi nhỏ trên cây trước cửa nhà cháu thường có con chim nhỏ không? Đó là ông vì cháu, mạo hiểm trộm từ Dao Trì về. Đương nhiên, chắc chắn Dao Trì tiên tử biết, nhưng may là bà ấy cũng không truy cứu."

"Ông và sư phụ cháu vẫn luôn quan sát cháu, ông là lo lắng, sư phụ cháu thì là khảo nghiệm. Cũng may, cháu đã vượt qua khảo nghiệm."

“Là thiên phú của cháu sao?"

"Thiên phú của cháu từ ngày cháu sinh ra đã được định sẵn rồi, nếu thiên phú không tốt, ông nghi ngờ cha cháu sẽ ra tay bóp chết cháu trước. Sư phụ cháu khảo nghiệm không phải là thiên phú của cháu, mà là tâm tính của cháu. Ông ta không hy vọng Thiên Đô xuất hiện thêm người như cha cháu, huống hồ mẹ cháu còn là ... "

Nói tới đây bác Cung đột nhiên dừng, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn, ôm ngực ho khan, cả người đều cúi rạp xuống.

Lý Dục Thần vội vàng đỡ lấy ông ấy, giúp ông ấy xoa vai vỗ lưng.

"Ông không sao." Rõ ràng khí lực của bác Cung yếu đi không ít, "Ông nhớ trước khi Vân Dương Tử quyết định đưa cháu về, đã nói với ông, cháu là đứa trẻ lương thiện, trên người không có chút ma tính nào. Nếu sinh ra đã là ma, thì không thể bảy năm mà không lộ ra chút ma tính nào. Nhưng cuối cùng nó vẫn sai rồi."

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!