Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Nhưng giờ anh chỉ là một phân thân, pháp bảo lại đều ở trên người bản thể, muốn sống dưới kiếm Thuần Quân của đại sư huynh không phải chuyện dễ.

"Lý Dục Thần, đệ vẫn chưa biết sai? Nể tình từng là đồng môn, huynh cho đệ cơ hội cuối cùng, thu hồi ma pháp, thả Tử Phong ra, rồi tự phế tu vi, đến vách Tư Quá suy ngẫm lỗi sai đi."

Lưu Sung Tuan cầm kiếm đứng thẳng, kiếm ý do Thuần Quân ngưng tụ cuồn cuộn như nắm cả Thái Sơn trong tay.

"Đệ không sai, thì làm sao suy ngẫm lỗi sai? Đại sư huynh, rút kiếm đi."

Lý Dục Thần vừa nói thì đỉnh đầu lóe sáng, hiện ra một quang kiếm hư vô.

Lưu Sùng Tuấn kinh ngạc: "Đây là ... Hàm Quang Nhất Kiếm?"

Lưu Sùng Tuấn không sao hiểu nổi, vì sao Lý Dục Thần lại biết Hàm Quang Nhất Kiếm?

Lúc Lý Dục Thần lên núi, Liệt Thừa Phong đã đi Minh Giới. Anh chưa từng gặp Liệt Thừa Phong, muốn học lén cũng không có cơ hội.

Còn Liệt Thừa Phong vì si mê kiếm đạo, đã đi ngược đại đạo truyền thống, trong mắt Lưu Sùng Tuấn thì chính là rơi vào bàng môn. Vì vậy, kiếm thuật của anh ta là độc nhất vô nhị trong cả Thiên Đô, không ai học được.

"Lý Dục Thần, sao đệ biết kiếm khí Hàm Quang của nhị sư huynh?" Sắc mặt Lưu Sùng Tuấn trầm xuống, nghiêm khắc chất vấn, "Đệ gặp đệ ấy rồi à?"

"Đúng vậy."

"Đệ ấy ở đâu?"

"Thành Uổng Tử."

"Thành Uổng Tử?" Nghe ba chữ đo, mí mắt Luu Sung Tuan khe run lên.

"Huynh ấy chết rồi."

"Không thể nào! Tu vi của lão nhị thế nào huynh rõ nhất, dù đất Uổng Tử nguy hiểm, cũng khó giữ chân được đệ ấy. Trừ khi Minh Vương ra tay, bằng không huynh không nghĩ ra ai trong Minh Giới có thể giết được đệ ấy."

"Huynh biết tu vi của nhị sư huynh, nhưng không hiểu tính cách của nhị sư huynh." Nhớ đến nhị sư huynh, giọng Lý Dục Thần phảng phất chút bi thương nhẹ, "Nếu huynh ấy muốn tự mình đi ra, mười thành Uổng Tử cũng không giữ nổi huynh ấy. Nhưng huynh ấy nào phải kẻ chỉ sống cho bản thân?"

Lưu Sung Tuan im lang lắng nghe, ngực hơi phap phồng, trong toàn bộ Thiên Đô, người có thể khiến nội tâm anh ta trở nên phức tạp, cảm xúc dao động, chỉ có vị sư đệ thiên tài tuyệt đỉnh này mà thôi.

"Người giết huynh ấy ... " Lý Dục Thần ngẩng đầu lên, nhìn vầng thái dương chói mắt kia, nheo mắt lại, "Là ông trời!"

"Ăn nói hồ đồ!" Lưu Sùng Tuấn cười khẩy nói, "Nếu lão nhị chết trong thành Uổng Tử, vậy đệ ra ngoài bằng cách nào? Nếu đệ nói thật, vậy chỉ có một khả năng là đệ đã đầu quân cho Minh Vương! Nếu hôm nay đệ không tự nói rõ được, thì đừng trách huynh không nể tình!"

Lý Dục Thần không trả lời, nếu đối phương không tin, dù anh giải thích thế nào cũng vô ích.

Kiếm Thuần Quân trong tay Lưu Sùng Tuấn càng lúc càng nặng, như hút lấy toàn bộ sức mạnh giữa trời đất.

Trái lại, thanh quang kiếm trên đỉnh đầu Lý Dục Thần nhẹ đến lạ.

Đúng lúc đó, bầu trời bỗng nhiên xuất hiện một luồng tử quang, một giọng nói vọng đến từ hư không: "Cậu tránh ra, giao thẳng nhóc này cho tôi. Tay nắm Hắc Hỏa, sa đọa nhập ma, còn dám lên Thiên Đô, đả thương huyết mạch nhà họ Khương tôi. Hôm nay, tôi sẽ khiến cậu tan biến!"

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!