Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Lý Dục Thần vẫn không nhúc nhích, cho đến khi kiếm khí chạm vào da thịt anh.

Ánh sáng trắng ngưng tụ, hiện ra hình dạng thanh kiếm.

Mũi kiếm chống ngay giữa mi tâm anh, khóa chặt nguyên thần của anh.

Tay Khương Tử Phong cầm hồ lô, trên mặt nở nụ cười, trong nụ cười kèm theo tia khinh miệt.

“Còn tưởng cậu ra ngoài tu luyện lợi hại đến mức nào, Thập tam sư huynh thổi phồng cậu sắp lên tận trời rồi! Hóa ra cũng chỉ có vậy thôi à?"

Mỗi đệ tử Thiên Đô đều có thể được sư phụ ban cho pháp khí, ví dụ như Lý Dục Thần khi xuống núi cầm theo ấn Phiên Sơn, được luyện hóa từ ngọn núi của Côn Luân, tuy không sánh được chính phẩm ấn Phiên Thiên, nhưng cũng được xem là thần khí.

Hồ lô Tử Kim của Khương Tử Phong, phẩm cấp còn cao hơn ấn Phiên Sơn, xứng đáng gọi là chí bảo Thiên Đô, đủ thấy năm đó ở Thiên Đô anh ta được ưu ái đến mức nào.

Hồ lô Tử Kim có thể thu người, cũng có thể giết người. Ánh sáng tím phóng ra, hấp thụ linh hồn; phóng ra ánh sáng trắng, khóa giết nguyên thần.

Bây giờ nguyên thần của Lý Dục Thần đã bị Hồ lô Tử Kim khóa chặt, tính mạng của anh, chỉ nằm trong ý niệm của Khương Tử Phong.

“Lý Dục Thần, cậu và tôi cũng xem như từng là sư huynh đệ, tôi thật sự không muốn giết cậu." Khương Tử Phong lộ ra vẻ thương hại, "Thế này đi, cậu cầu xin tha mạng, tốt nhất là khóc vài tiếng, kể tội phản bội sư môn của mình, coi như là cậu sám hối rồi, tôi cũng dễ ăn nói với sư phụ và các sư huynh."

Lý Dục Thần cười: “Tôi chưa từng phản bội sư môn, bảo tôi sám hối cái gì? Hơn nữa, bảo tôi cầu xin huynh tha mạng, có phải huynh đánh giá bản thân quá cao rồi không? Nể tình đồng môn, tôi gọi huynh là sư huynh. Nhưng giữa tôi và huynh không có ân tình ràng buộc, tôi không phải kiểu người cổ hủ, huynh không coi tôi là huynh đệ, tôi cũng không cần kính huynh như huynh đệ."

"Ha, ha ha, ha ha ha ha ... " Khương Tử Phong bị thái độ của Lý Dục Thần chọc tức đến mức cười ra tiếng, "Nguyên thần của cậu đã bị khóa, tính mạng hoàn toàn nằm trong ý niệm của tôi, vậy mà còn có thể nói ra những lời như thế, cũng không biết là ngu ngốc, hay là thật sự có cốt khí?"

Trong mắt anh ta lóe lên sát khí, “Được, được, được, vậy tôi sẽ cho cậu được toại nguyện!"

Nói xong, kiếm quang lơ lửng trước trán Lý Dục Thần chợt lóe lên, chui thẳng vào mi tâm của Lý Dục Thần.

Trên mặt Khương Tử Phong lộ ra nụ cười ba phần đắc ý, bảy phần thương hại, như thể đang nhìn con chó sắp chết.

Thế nhưng nụ cười của anh ta rất nhanh đã cứng đờ, bởi vì anh ta phát hiện Lý Dục Thần không hề chết, không những không chết, mà còn chậm rãi đứng dậy.

"Cậu ... cậu ... " Khương Tử Phong như gặp quỷ, “Không thể nào! Không thể nào! Cậu làm thế nào được? Rốt cuộc cậu đã học thứ ma pháp gì?"

"Ma pháp?" Lý Dục Thần cười lạnh lùng “Uổng cho huynh cũng là đệ tử Thiên Đô, tu hành bao nhiêu năm, vậy mà ngay cả cửa của tiên đạo chân chính cũng chưa bước vào. Hồ lô Tử Kim là chí bảo Thiên Đô, huynh không thể điều khiển, huynh cũng không đủ tư cách dùng loại bảo vật này."

Noi xong, anh gio tay lên, hồ lô trong tay Khương Tử Phong lập tức rơi vào tay anh.

Khương Tử Phong giật nảy mình.

Thực ra vừa rồi anh ta bị Lý Duc Thần chan nhiếp, nhất thời sơ suất, pháp bảo dùng mấy chục năm mới bị đoạt mất chỉ trong một chiêu. Nhưng anh ta nghi ngờ chính bản thân mình. Hạt giống nghi ngờ này thực ra đã sớm được chôn trong lòng anh ta, đây cũng chính là nguyên nhân căn bản khiến anh ta ghét Lý Dục Thần, nếu thật sự tự tin, thì sao có thể đi ghét tiểu sư đệ chứ?

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!