Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Chị Mai nhìn thân rồng rơi xuống, hơi buồn bã.

Nhưng may là long hồn vẫn ngưng tụ trong long đan, nhờ được linh khí của Thủy Tinh Cung nuôi dưỡng, long đan của con rồng già này có lực hồn rất mạnh.

Có thêm ba viên long đan, cộng với hai viên ban đầu, tổng cộng có năm viên, được cất trong năm tầng hộp của Thất Trọng Bảo Hàm.

Năm viên long đan có màu sắc khác nhau, vừa vặn khớp với màu của các tầng hộp. Thất Trọng Bảo Hàm còn hai tầng trống là hộp màu vàng và màu đen.

Bất chợt chị Mai nảy ra ý tưởng, nếu tìm được thêm long hồn rồng vàng và long hồn rồng đen để đặt vào, Thất Trọng Bảo Hàm sẽ đầy, liệu có xảy ra kỳ tích gì không?

Lý Dục Thần từng nói Thất Trọng Bảo Hàm là Thất Bảo Hàng Long Tráo, là thần khí thượng cổ, dặn chị Mai dùng cẩn thận.

Nhưng chị Mai vẫn không hiểu cái tên Thất Bảo Hàng Long Tráo nghĩa là gì. Cô ấy từng nghe qua Cửu Long Giáng Hỏa Tráo, đó là thần khí Thái Ất, bên trong giam giữ chín con rồng lửa, khi thả ra sẽ có chín rồng phun lửa thiêu rụi mọi thứ.

Thứ trong tay co ấy là Hang Long Trao, nghe có vẻ như dùng để hàng phục rồng, nhưng rõ ràng là đang cứu rồng mà!

Vừa nghĩ, chị Mai vừa an ủi long hồn, rồi cất giữ long đan cẩn thận.

Trân Châu vì không tìm được bảo vật để cứu tộc nhân, nên có chút ủ rũ.

Chị Mai an ủi: "Đừng vội, Thủy Tinh Cung to lớn thế này, chúng ta từ từ tìm. Cha cô đã nói từng thấy nó, thì chắc chắn nó ở đây. Hiện giờ điều tôi lo là Lục đảo chủ và Tô tiên tử, nơi đây không có bất kỳ dấu tích gì, cũng không có vết tích đánh nhau, e rằng đã lạc đường."

Trân Châu áy náy nói: "Xin lỗi, tôi chỉ nghĩ đến chuyện của mình, quên mất chuyện tìm Lục đảo chủ và Tô tiên tử, là lỗi của tôi."

Chị Mai nói: "Không trách cô đâu, ai gặp chuyện như cô cũng sẽ rối trí, vậy mà cô còn nhớ đến việc cứu tộc nhân, cô đã làm rất tốt rồi."

Trân Châu bật khóc, nhớ người cha vừa mất.

Nước mắt không tan vào nước biển trong Thủy Tinh Cung, từng giọt từng giọt trôi nổi như những viên tran châu thật.

“Hết rồi, đừng khóc nữa, ít ra cô còn gặp được cha mình lần cuối, tôi thì còn chẳng biết cha mình nhìn như thế nào, Lão Viên tôi từng khóc bao giờ chưa?" Lão quái áo đỏ khó chịu nói.

Chị Mai trừng mắt nhìn ông ta.

Trân Châu lau nước mắt ở khóe mắt: "Ông nói đúng, tôi không nên buồn bã, tôi phải mạnh mẽ lên. Bây giờ tôi là tộc trưởng tộc người cá rồi, số phận của cả tộc đều đặt trên vai tôi, tôi nhất định phải can đảm!"

Ban đầu chị Mai định quay về theo đường cũ, vừa rồi đã gặp con rồng, phía trước không biết còn nguy hiểm gì nữa. Quan trọng hơn là Lục Kính Sơn và Tô Bích Lạc rất có thể không đi đường này, họ có thể vẫn đang ở khe biển bên ngoài.

Nhưng thấy quyết tâm của Trân Châu, nhìn những giọt nước mắt vẫn còn trôi lơ lửng trong làn nước, chị Mai mềm lòng, quyết định cùng Trân Châu tiếp tục thăm dò sâu hơn vào Thủy Tinh Cung, biết đâu khủng hoảng của đảo Cửu Long có liên hệ gì đó với nơi này.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!