"Từ biệt ở Hoàng Tuyền mấy năm, không ngờ chúng ta gặp nhau ở đây." Lý Dục Thần nhìn Cơ Mãn mỉm cười nói.
"Hoàng Tuyền?" Cơ Mãn khẽ lắc đầu, "Nơi đó không phải Hoàng Tuyền, nơi đó là ranh giới âm dương, Thái Cực Huyền Môn, chốn quỷ thần cấm bước."
"Thái Cực Huyền Môn?" Lý Dục Thần nhớ nơi anh đã đến hai lần, có chút bàng hoàng.
"Đúng vậy, nơi âm dương tương sinh, nơi lưỡng nghi tương căn. Thế giới này sinh ra từ hỗn độn, nơi đó chính là cửa ngõ Thái Cực, là cơ then chốt sinh diệt của âm dương. Khi đó cậu có thể vào được, quả thực là ngoài ý muốn, tôi cứ tưởng cuối cùng cũng có người đến thay tôi rồi."
"Nhưng ông vẫn ra được."
Cơ Mãn thở dài: “Ra còn chẳng bằng không ra, không ra thì còn chút tưởng niệm, ra rồi thì tưởng niệm cũng hết."
"Tu hành khó nhất là không còn nghĩ đến nữa, nay ông đã không còn nghĩ đến, chẳng phải tiến thêm bước nữa trên tiên lộ sao?"
"Hừ hừ, tiên lộ? Tu tiên để làm gì? Vì trường sinh bất tử sao? Tôi đã sống hơn ba nghìn năm rồi! Nếu tôi chịu giữ lời thề, ở trong âm dương then chốt, chốn quỷ thần cấm địa, tôi có thể sống đến trời hoang đất lão, mặt trời mặt trăng tắt lịm. Nhưng thì sao chứ? Sống như vậy, có ý nghĩa gì không?”
Lý Dục Thần lắc đầu nói: "Trường sinh mà không ngộ đạo, thì chỉ có đau khổ vô tận."
"Ngộ đạo?" Cơ Mãn cười khinh, "Nói dễ vậy sao?"
Ông ta chỉ tay về thiên lộ ở đằng xa, "Cậu thử hỏi những kẻ cao cao tại thượng trên kia đi, hỏi thử những kẻ ngồi trong Kiếm Trận Vạn Tiên, hóa thành hằng tinh vạn cổ kia xem, bọn họ đã ngộ được chân lý của đại đạo chưa?"
Lý Dục Thần sững người: "Sao ông biết bọn họ chưa ngộ đạo?"
“Ha ha ha ha! Như bọn họ ngồi trong trận, ôm thanh kiếm, mấy vạn năm như một ngày, không nghe không nói, nếu như vậy mà tính là đắc đạo, vậy thì mỗi tảng đá trên đời này, mỗi ngọn núi trên cao nguyên này, đều đắc đạo hết rồi!"
Trong tiếng cười của Cơ Mãn lộ ra chút bi ai.
"Ba nghìn năm trước, Lục Ngô hỏi tôi có muốn vào trận Vạn Tiên hay không, tôi nói không muốn. Tôi thà hóa thành Thanh Điểu trong Quỳnh Lâm Dao Trì, ngày ngày thay cô ấy đưa tình."
"Ông quen tổ sư nhà tôi?" Lý Dục Thần có chút kinh ngạc.
"Hóa ra cậu cũng là đệ tử Thiên Đô!" Cơ Mãn còn kinh ngạc hơn anh, giọng điệu trở nên phẫn nộ, "Vậy ngày đó tôi nhờ cậu truyền tin, vì sao cậu không truyền? Nếu cậu truyền tin sớm hơn, dập tắt tưởng niệm của tôi sớm hơn, tôi đã không đến Côn Luân, tôi không đến thì chuyện hôm nay đã không xảy ra, cô ấy cũng không cần giúp tôi chắn kiếm Vạn Tiên kia ... "
Nói đến cuối cùng, phẫn nộ đã biến thành bi ai.
Cuối cùng Lý Dục Thần cũng biết rốt cuộc trên núi đã xảy ra chuyện gì, thở dài, nói: "Tôi đã bị trục xuất khỏi Thiên Đô, không còn cơ hội lên núi nữa."
"Ra là vậy!" Giọng Cơ Mãn nhỏ xuống, như thể đã dùng hết sức lực, "Thôi vậy, tất cả đều là số mệnh đã được sắp đặt từ trước!"
“Số mệnh đã được sắp đặt từ trước?" Lý Dục Thần đột nhiên cười khinh, "Vậy mà ông cũng tin mệnh?"
"Không tin thì sao? Ba nghìn năm trước, tôi là đế vương, muốn chống lại ý trời, bỏ giang sơn để cầu trường sinh, cưỡi tám con ngựa về tây, vượt mãng hoang, đặt chân Côn Luân, cho đến khi tôi gặp cô ấy bên Dao Trì, cuối cùng tôi hiểu ra, thứ gì cũng là giả, vinh hoa là giả, trường sinh cũng là giả, chỉ có vẻ đẹp ấy mới là bất hủ. Nhưng rốt cuộc tôi vẫn không tranh nổi mệnh, dù tôi tự nguyện giữ lời thề nơi âm dương giới, ba nghìn năm trôi qua, xiềng xích vận mệnh vẫn còn, tôi không thoát ra được ... "
“Hóa ra ông chính là Mục Thiên Tử ba nghìn năm trước cưỡi tám ngựa ngao du Côn Luân đó à, tôi đã thấy tranh chân dung của ông trong Quỳnh Cung Dao Trì." Lý Dục Thần nói.
"Cái gì?" Cơ Mãn giật mình, “Trong cung của cô ấy có tranh chân dung của tôi ư? Không không không, không thể nào! Xưa nay Quỳnh Lâm không cho đàn ông vào, cậu thấy ở đâu?"
"Khi đó tôi còn nhỏ, lần đầu đến Dao Trì nhận nuôi Thanh Điểu của riêng mình. Tôi không biết quy củ Dao Trì, vô tình vượt qua Dao Trì, bước vào Quỳnh Lâm. Tiên tử thấy tôi còn nhỏ, không trách tôi, ngược lại còn mời tôi rượu ngon cực phẩm. Chỉ tiếc là, khi ấy tôi còn nhỏ ham ăn, chỉ mải mê mỹ vị, vậy mà không để ý đến vẻ đẹp tuyệt thế của tiên tử. Tôi chỉ nhớ giọng của tiên tử đặc biệt dễ nghe, cô ấy hỏi ... "
Lý Dục Thần nói tới đây thì bỗng nhiên dừng lại, trong ánh mắt lộ ra mấy phần không hiểu, có mấy phần kinh hãi, rồi lẩm bẩm nói ra nửa câu cuối:
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!