Mã Sơn vẫn chưa biết Đinh Hương đã nhận được truyền thừa Địa Mẫu, nhưng vì đó là cô em gái đã cùng nhau lớn lên nên anh ta tin chắc rằng mình sẽ không bao giờ nhận nhầm.
Người đang đứng nhu Thanh Nữ ở chính giua không gian Lục Hư Luân chuyển chính là Đinh Hương!
"Há há há há." Mã Sơn cười lớn: "Lão Tà, con trâu bị em gái tôi dắt đi rồi, bây giờ đến lượt ông và tôi phân thắng bại."
"Hừ! Cậu và tôi đã là một thể, cậu lấy gì mà thắng tôi? Chẳng qua, cậu cũng chỉ là một ký sinh trùng sống nhờ vào hồn đèn, còn tôi thì bám trên long cốt. Rồng có thể mất tim, nhưng không thể không có xương. Cho nên, hoặc là cậu ngoan ngoan hợp nhất với tôi, hoac là đen tắt hồn tan!"
"Muốn tôi hợp nhất với cái thứ tà vật như ông á? Phẹt!"
"Chuyện đó không tới lượt cậu quyết định."
Lúc này, không gian Lục Hư Luân Chuyển dần dần biến mất. Đại vương Nandin đã biến mất từ lâu, sóng gió trên mặt biển cũng dần dần lắng xuống.
Mây đen vẫn đang phủ kín bầu trời, thỉnh thỉnh lại có những tia chớp tí ti lóe lên trong tầng may đen như thể có nguồn năng lượng vô tận đang tích tụ bên trong đó vậy.
Một bộ xương rồng khổng lồ nổi trên mặt biển hệt một dãy núi trùng trùng điệp điệp, nhấp nhô giữa khoảng không mây mù bao la.
Trên những khúc xương vốn trắng như tuyết lại bắt đầu xuất hiện những sợi tơ màu đen lan ra hệt như dây mây.
"Hửm? Đo là ... Hắc Hỏa!"
Tà thần đến từ ngoại vực nhận ra thứ đang lan rộng trên bộ xương ngay tắp
lự.
'Lý Dục Thần, cậu định dùng Hắc Hỏa để đốt tôi sao? Muốn ép tôi ra khỏi long cốt Chúc Long sao?"
Lý Dục Thần lơ lửng ngay trước đầu rồng, ngọn lửa đen bốc cháy trong lòng bàn tay, từng tia lửa phiêu du bay về phía long cốt.
"Há há há há!" Thiên Tà chợt phá lên cười: "Lý Dục Thần, cậu quên mất tôi vốn là thần ngoại vực rồi sao? Cậu dùng đồ của ngoại vực thì làm sao khiến tôi bị thương cho được? Tôi còn đang lo lực hỗn độn của thế giới này cạn kiệt, vừa định mượn Hắc Hỏa của cậu để tăng cường thần lực của mình xong. Đã vậy thì tôi không khách sáo nữa đâu, há há há!"
Song song với tiếng cười của Thiên Tà, ngọn lửa trong tay Lý Dục Thần như bị một lực hút mạnh mẽ kéo lấy, hút thẳng vào hai hốc mắt trống rỗng của xương đầu con rồng.
Hắc Hỏa lấp đầy hốc mắt, giống như vẽ rồng điểm mắt khiến Chúc Long như vừa sống lại.
Những sợi tơ đen lan dọc theo long cốt càng lúc càng nhanh, từ đầu đến đuôi, từ đậm đến nhạt.
"Há há há há, Lý Dục Thần, tôi biết ơn cậu nhiều lắm đó!"
Thiên Tà tiếp tục cười.
Mã Sơn hoàn toàn không hiểu hành động của Lý Dục Thần là gì: "Dục Thần, em mau dừng tay lại đi! Nhìn thôi cũng thấy ổng miễn nhiễm với Hắc Hỏa rồi."
Lý Dục Thần nói: "Anh Mã Sơn, anh mau lui vào trong hồn đèn đi, kẻo lại bị Hắc Hỏa làm hồn phách anh bị tổn thương."
Mã Sơn lại càng không hiểu nổi: "Rút về hồn đèn thì anh sẽ mất quyền khống chế Chúc Long! Để lão Tà này chiếm lấy thân thể Chúc Long rồi, có muốn đối phó cũng khó mà làm được nữa."
"Ha ha! Mã Sơn, nghe lời anh em của cậu đi. Hắc Hỏa của ngoại vực sẽ làm hồn phách của cậu bị tổn thương đấy, cậu không chịu nổi đâu! Rút về hồn đèn đi, Chúc Long sẽ là của tôi! Hồn đèn của cậu cũng cũng là của tôi! Há há há há!"
"Đi cái con mẹ ông á!" Mã Sơn chửi thề, vừa định phản kích thì chợt thấy khuông mặt và cả người Lý Dục Thần tỏa ra ánh sáng vàng: "Vai đạn, Dục Thần, em luyện thành Phật Diện Kim Thân từ lúc nào vậy?"
Kim quang chiếu xuống, ánh sáng xuyên qua xương sườn Chúc Long, bao lấy đèn Chúc Long Cửu Âm.