Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

La Thế Hào phủ phục xuống, trong lòng kèm theo vài phần hoảng sợ. Cảm giác này đã rất lâu rồi hắn mới có, ngay cả khi đối mặt với thiên nữ Tịnh Quang và Quang Minh Pháp Vương ở núi Ngũ Đài, đối mặt với ngũ phong liên tỏa, chuông U Minh vang vọng, hắn cũng chưa từng hoảng loạn như vậy.

“Tôi không phải thánh chủ của anh."

“Không, anh chính là thánh chủ, tôi sai rồi, xin thánh chủ tha thứ."

"Anh sai ở đâu?"

“Tôi sai vì có mắt như mù, không nên nghi ngờ thánh chủ, không nên nhẹ tin lời của u niệm Minh Giới."

Lý Dục Thần chỉ vào đám sơn dân trong rừng: "Còn bọn họ thì sao?"

“Bọn đó chỉ là những người dân thấp hèn, mạng như kiến hôi, không đáng nhắc tới."

Lý Dục Thần khẽ lắc đầu: "Anh là quỷ tu, vậy mà coi thường mạng sống đến thế! Thôi đi, anh vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu đâu."

Trong lòng La Thế Hào giật mình, biết Lý Dục Thần sẽ không tin hắn, lập tức cắn răng nói: "Tôi là Quỷ vương Phong Đô, tôi có mười vạn âm binh, có thể giúp anh quét sạch tam giới."

"Anh cho rằng thứ tôi cần là quét sạch tam giới sao? Mười vạn âm binh, trong tay anh, cũng chỉ là công cụ chiến đấu thôi. Còn tôi, có thể cho bọn họ cơ hội sống lại."

“Sống lại? Không thể nào! Quỷ Phong Đô đều là kẻ tội nghiệt sâu nặng, bị thiên đạo khắc ấn, số mệnh của bọn họ đã sớm định sẵn, ngoài việc ở trong quỷ vực, thì chỉ có thể đi Minh Giới. Cho dù anh là thánh chủ, cũng không thể giúp bọn họ sống lại. Ở Phong Đô, tôi mới là Quỷ vương, bọn họ chỉ nghe lệnh tôi!"

"Nếu thiên hạ không còn quỷ, thì lấy đâu ra Quỷ vương? Nếu không còn thiên đạo, thì lấy đâu ra thiên đạo ấn ký?"

“Không có thiên đạo?" La Thế Hào sững người, rồi lập tức cười phá lên, "Anh điên rồi sao? Thiên hạ không có quỷ? Ha ha ha ha ... Quỷ chính là lòng người, thiên hạ vĩnh viễn không thể nào không có quỷ ... "

Mượn tiếng cười làm vỏ bọc, hắn đột nhiên hóa thành luồng sáng đen bỏ chạy.

Vốn tu vi La Thế Hào cực cao, vừa rồi hấp thu được vài luồng sinh hồn, còn nghỉ ngơi chút thời gian, đã khôi phục được chut nguyên khí. Hắn không dám liều lĩnh đấu pháp với Lý Dục Thần, nhưng muốn bỏ trốn thì vẫn có chút phần chắc.

Nhưng hắn vừa bay về phía tây, lập tức có hai người lùn từ phía trước nhảy ra, má đỏ vai trần.

Hai người dang tay, hai tay kết nối, một hóa hai, hai hóa bốn ... Hóa thành mười sáu người, vai kề vai, tay nối tay, kết thành một hàng, dường như sinh trưởng vô hạn, biến thành bức tường khổng lồ, chắn ngang giữa trời đất.

La Thế Hào suýt nữa đâm đầu vào.

Nhìn kỹ thấy là nhị bát thần nhân do Dã Trọng và Du Quang biến thành, trong lòng sợ hãi, biết không thể xông qua, chỉ đành đổi hướng.

Nhưng bức tường kia dường như có lực hút rất mạnh, hắn căn bản không thể tránh khỏi, vẫn bay thẳng về phía bức tường.

Tiếp đó, tiếng ầm va vào.

Bức tường người đột nhiên cuộn lại, vây La Thế Hào vào giữa.

Mười sáu người, giơ ra ba mươi hai cánh tay, túm lấy La Thế Hào, kéo mạnh về bốn phía.

Một đời Quỷ vương, bị nhị bát thần nhân xé thành từng mảnh.

Ngũ Ngọc Kỳ nhìn thấy Lệ Thừa Trung đang ngồi ở trung tâm đài sen đá, giống như bị hóa đá, ánh lửa trên tim đèn đồng xanh bên cạnh chiếu lên mặt gã, phản chiếu ra ánh sáng xanh mờ.

Ngũ Ngọc Kỳ cảm thấy thời cơ đã đến.

Khi Lâm Mộng Đình truyền Kinh Đại Vân cho cô ta, trong thần niệm còn in thêm phương pháp tu hành khác, ngoài tâm pháp của Kinh Đại Vân.

Vì vậy trong quá trình chuyển hóa thành thân thể thiên nữ Tịnh Quang, việc thay gân đổi cốt khiến cô ta mất đi sức mạnh trong thời gian ngắn, nhưng trong kinh mạch có sức mạnh khác đang dần thức tỉnh.

Cô ta nhẹ nhàng đứng dậy, leo lên đài sen, đến phía sau Lệ Thừa Trung.

Nhưng cô ta còn chưa kịp ra tay, thì ngon lửa trên đen đồng xanh bỗng nhiên sáng rực lên, giống như con mắt Phật, giận dữ nhìn cô ta.

Cô ta cảm thấy ngực đau nhói, kêu lên tiếng a đầy thảm thiết.

Lệ Thừa Trung đang trị thương bị kinh động tỉnh dậy, quay đầu thấy cô ta, lúc đầu sửng sốt, rồi cười nói:

"Không ngờ cô tỉnh dậy nhanh hơn dự đoán của tôi nhiều như vậy! He he, như vậy cũng tốt, chúng ta có thể vui vẻ trước, trực tiếp dung hợp huyết mạch thiên nữ vào thân thể tôi, đánh thức cổ Phật, ha ha ha ha!"

Nói xong, gã kéo lấy Ngũ Ngọc Kỳ, đặt thân thể yếu ớt của cô ta lên hai chân đang ngồi xếp bằng của gã.

Đang định thực hiện việc vui vẻ, thì chợt nghe tiếng quát: "Đi chết đi!”

Có bóng người lao vào từ cửa động, kèm theo gió mạnh và sát khí, lao thẳng về phía Lệ Thừa Trung.

"Hừ, không biết nặng nhẹ!"

Lệ Thừa Trung vung tay, đánh chưởng ra.

Vang lên tiếng bốp, người kia bay ngược ra ngoài, đập mạnh vào vách tường, trượt xuống từ từ, chính là Lý A Tứ.

Lý A Tứ phun ra ngụm máu, khó khăn vịn vào tường đứng dậy.

"Đáng chết!"

Lệ Thừa Trung không ngờ Lý A Tứ tìm tới nơi này nhanh như vậy, phá hỏng chuyện tốt của gã.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!