Lâm Mộng Đình vẫn không nói gì.
"Phu nhân không tin tôi à?"
Lệ Thừa Trung thấy Lâm Mộng Đình dù yên lặng nhưng không phản đối rõ ràng, cảm thấy có hy vọng.
"Phu nhân, đây chính là cơ hội ngàn năm có một! Cô là phu nhân của nhà họ Lý, nhà họ Lý ở thủ đô chính là hậu duệ của Lý Đường. Năm xưa Vũ Tắc Thiên chính là nho có thân phận thiên nữ Tịnh Quang, mới có vương triều Vũ Chu về sau, trở thành nữ hoàng đệ nhất thiên hạ. Giờ tượng thần thiên nữ Tịnh Quang và Kinh Đại Vân đều bày ra trước mặt cô, chẳng phải là trong cõi u minh tự có thiên mệnh sao? Phu nhân là người được thiên mệnh chọn lựa, nếu trời cho mà không nhận, tất sẽ gặp họa, phu nhân cần phải suy nghĩ cho kỹ!"
Lâm Mộng Đình bật cười, liếc nhìn Ngũ Ngọc Kỳ, rồi lại nhìn về khoảng hư không tối tăm ở góc.
"Thiên mệnh chọn lựa ... ha ha ha, lần đầu tiên tôi nghe có người dùng từ này để hình dung tôi. Thiên nữ Tịnh Quang ... nhật nguyệt đương không ... ha ha, thật là thú vị!"
"Cô Lý, tuyệt đối đừng bị yêu ngôn của gã mê hoặc!" Hành Không vội vàng nói.
"Yêu ngôn? Ha ha ha ha! Hành Không, huynh chẳng qua là sợ đệ đoạt mất ngai vàng của huynh thôi. Nếu không phải lão già Huệ Đăng kia cưng chiều huynh, thì chỉ dựa vào huynh, một không ngộ tính, hai không tuệ căn, huynh có điểm nào sánh được với đệ và Hãm Không? Huynh có tư cách gì chấp chưởng bảo ấn Văn Thù?"
Lệ Thừa Trung dường như thật sự bị chạm tới chỗ tức giận, bừng bừng lửa giận, sắc mặt trở nên dữ tợn, tay cũng tăng thêm lực.
Ngũ Ngọc Kỳ kêu một tiếng, dường như vô cùng đau đớn.
Sắc mặt Lâm Mộng Đình biến đổi, nói: "Lệ Thừa Trung, tôi có thể hợp tác với anh, vậy thì giao con bé này cho tôi đi, còn cả cái mà anh gọi là tâm pháp nữa."
Lệ Thừa Trung cười hề hề, lui về sau hai bước: "Phu nhân coi tôi là trẻ con sao, nếu tôi giao cô ta cho cô, cô trở mặt thất hứa thì sao?"
Lâm Mộng Đình nói: "Xem ra anh chẳng có chút thành ý nào, như vậy thì làm sao tôi tin lời anh được?"
"Những gì tôi nói, đối với phu nhân chỉ có trăm cái lợi mà không có gì hại." Lệ Thừa Trung nói, "Cho dù tôi đổi ý, phu nhân cũng chẳng tổn thất gì, trở về thủ đô vẫn là thiên hạ đệ nhất phu nhân. Huống chi, với thực lực của nhà họ Lý, tôi cũng không muốn kết thù, chỉ riêng điểm này thôi, phu nhân cũng có thể tin tôi."
Lâm Mộng Đình không thể không thừa nhận, Lệ Thừa Trung rất thông minh. Nếu bản thân là người tham lam, nói không chừng đã bị gã thuyết phục.
"Ha ha, mồm mép lanh lợi, tôi thấy anh không giống người xuất gia, ngược lại giống một kẻ lừa đao chuyen nghiệp hơn! Anh lừa Vũ Hồng Lệ rồi, con muốn lừa cả tôi sao? Nhìn xem bên kia là ai?"
Lâm Mộng Đình chỉ tay về góc địa cung bên trái của Lệ Thừa Trung.
Lệ Thừa Trung nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy nơi đó có một người.
Khi gã nhìn rõ khuôn mặt kia, liền giật mình kinh hãi.
Không chỉ riêng Lệ Thừa Trung, ngay cả Lý A Tứ và Ngũ Ngọc Kỳ cũng đều bị dọa sợ.
"Cô cô!" Ngũ Ngọc Kỳ kinh hãi hô.
"Hồng ... Hồng Lệ?" Giọng nói của Lệ Thừa Trung cũng run rẩy, "Cô ... cô chưa chết?"
Người phụ nữ đứng trong góc chính là Vũ Hồng Lệ.
Chỉ thấy cô ta bước lên phía trước một bước, chỉ tay vào Lệ Thừa Trung, mở miệng nói: "Anh tưởng tôi đã chết rồi sao?"
'Ơ, cô không phải Vũ Hồng Lệ, cô là giả!" Lệ Thừa Trung vừa nghe giọng nói đã lập tức nhận ra.
Nhưng đúng lúc này, phía sau đầu gã xuất hiện một điểm hư ảnh, là một mũi
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!