Mã Sơn gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không yên, anh ta nói: “Không dài dòng nữa, chúng ta qua đó xem sao.”
Peter đứng trong vườn hoa nơi trung tâm nhà thờ, ngẩng đầu lên nhìn ánh sáng của thánh giá mặt trời trên tháp nhọn, cả người tắm trong ánh nắng, thoải mái vô cùng.
"Peter!"
Nghe thấy có ai gọi mình từ phía sau, Peter quay người lại, nhìn thấy một nhân viên thần chức đang đi về phía ông ta.
“Đại giám mục Ricardo đã đồng ý gặp ông rồi."
"Thật sao?" Peter mừng rỡ.
Tất cả những thành viên mới gia nhập của giáo hội, chỉ khi nào được đại giám mục chấp nhận, lúc ấy mới có thể trở thành một thành viên chính thức. Còn nếu như muốn đến trụ sở chính của giáo đình ở đảo Delin bái kiến thánh giáo chủ, cũng cần phải đại giám mục cho phép rồi đề cử.
Stephin chẳng qua cũng chỉ là giám mục ở Hào Giang thôi, còn toàn bộ trụ sở chính của khu vực Đông Á được đặt tại Bắc Thị lại do Ricardo quản lý.
Nghe nói vị đại giám mục này không những nghiêm túc mà còn khó gần, Peter cứ thấp tha thấp thỏm, sợ mình không vừa mắt đại giám mục kia. Ông ta đã đến Bắc Thị được mấy ngày, cuối cùng cũng gặp được.
“Ông Peter, không cần căng thẳng đâu, đại giám mục thật ra không hề đáng sợ như những lời đồn bên ngoài. Hơn nữa, ông là người mà giám mục Stephin để cử tới, Stephin ở trụ sở chính hình như cũng có chút lai lịch, đại giám chủ chắc chắn sẽ nể mặt ông ta thôi."
Nghe thấy người nọ nói vậy, Peter rốt cuộc cũng yên tâm hơn một chút. Ông ta điều chỉnh lại nhịp thở và tâm trạng, phủi sạch bụi trên quần áo, chuẩn bị đi vào diện kiến Ricardo.
"Bác sĩ Peter!"
Đang định bước đi, Peter đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Ông ta khiếp sợ quay người lại, lập tức nhìn thấy ba người đi ra từ cửa bên hông ra.
"Này, các anh là ai đấy?" Nhân viên thần chức đến truyền lời cho Peter lên tiếng chất vấn: "Nơi này là bên trong đình, chỉ có nhân viên công tác nội bộ mới có thể đi vào."
Mã Sơn không để ý đến người đấy, chỉ nhìn Peter mà cười.
"Bác sĩ Peter à, mới mấy ngày không gặp, đừng nói là không nhận ra tôi nữa đấy chứ?"
“Mã ... Mã gia!" Peter hơi chột dạ, ánh mắt dao động, không dám nhìn thẳng vào Mã Sơn.
"Nếu vẫn còn nhận ra tôi là ai thì đi theo tôi, tôi đang có chuyện muốn hỏi ông đây.”
Peter theo bản nang lui lại về sau một bước: "Mã gia có lời gì muốn hỏi thì hỏi ở nơi này luôn đi, ông Hà đã qua đời rồi, tôi đã không còn là bác sĩ riêng của nhà họ Hà nữa, cũng không còn nghĩa vụ phải nghe các cậu sai bảo nữa."
"Hả?" Mã Sơn cười nhạt: "Có vẻ như bác sĩ Peter không muốn nói lắm nhỉ. Tôi vốn dĩ chỉ nghi vấn thôi, đang muốn xác nhận một chút, bây giờ xem ra không cần nghi ngờ nữa rồi. Nói đi, bố nuôi tôi chết như thế nào? Ai sai ông làm?”
Cả người Peter run lên: “Ông ... Hà bị nhồi máu cơ tim cấp tính, về lý do qua đời thì bệnh viện cũng đã báo cáo rất rõ ràng, cậu nên đến đó mà hỏi."
Mã Sơn gật gù: "Được, nói thì hay lắm."
Đột nhiên anh ta đưa tay ra, bóp lấy cổ Peter.
Peter nắm lấy cổ tay Mã Sơn bằng cả hai tay, cố gắng đẩy anh ta ra. Nhưng đôi tay Mã Sơn lại chẳng khác gì cái kìm sắt.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!