Cũng chẳng biết đó là chênh lệch vốn đã có sẵn giữa hai người họ hay do đột phá trong hai mươi năm bế quan kia.
Lý Dục Thần ngồi xuống, hỏi: "Nghe nói thiên sư có việc tìm tôi, không biết là chuyện gì?"
"Cậu là người đã tìm thấy kiếm Thiên Sư và trao trả lại cho phủ Thiên Sư sao?" Trương Vân Phổ nhìn anh, hỏi.
“Đúng vậy."
"Kiếm Thiên Sư là vật truyền lại của sư tổ, là biểu tượng của thiên sư. Việc này, trên dưới phủ Thiên Sư đều rất biết ơn cậu."
Lý Dục Thần mỉm cười, đáp: "Nhưng theo như tôi thấy thì thái độ của mọi người lại không giống như đang cảm kích tôi cho lắm."
"Đó là bởi vì tôi đã hạ lệnh cho tất cả mọi người giữ khoảng cách với cậu." Trương Vân Phổ nói.
"Vì sao?" Lý Dục Thần hỏi.
"Tại sao à?" Ánh mắt Trương Vân Phổ đột nhiên trở nên sắc lạnh: "Chẳng nhẽ cậu Lý muốn bi kịch hai mươi trước tái diễn sao?"
Lý Dục Thần ngạc nhiên hỏi lại: "Chuyện này thì liên quan gì đến bi kịch năm đó chứ?”
"Hai mươi năm trước, nhà họ Lý bị yêu ma hóa, cuối cùng bị diệt môn." Vẻ mặt của Trương Vân Phổ buồn rầu, ông ta ngừng một lát, rồi nói tiếp: "Hiện giờ chính cậu cũng đang đi trên con đường đấy. Tôi bảo tất cả mọi người giữ khoảng cách với cậu, để nếu như nhà họ Lý xảy ra chuyện gì, ít nhất tôi có thể đảm bảo phủ Thiên Sư sẽ không bị cuốn vào."
Nghe thấy những lời này, Lý Dục Thần kinh ngạc không thôi.
"Có vẻ như đạo trưởng không thật sự cho rằng tôi là yêu ma."
Trương Vân Phổ khẽ lắc đầu: "Tôi nghĩ thế nào không quan trọng, quan trọng là người ngoài thiên hạ nghĩ thế nào.”
Lý Dục Thần cười, nói: "Hôm nay tôi tới đến gặp ông, thiên hạ nghĩ thế nào lại không quan trọng, quan trọng là ông nghĩ sao thôi."
Trương Vân Phổ ngẩn người ra một lát, sau đó cười khẩy: "Nói thật với cậu, tôi cũng không tán thành đạo của cậu, nhưng tôi cũng không nghĩ cậu là ma."
Lý Dục Thần bất ngờ: "Sao ông lại nói vậy?"
"Ôi ... " Trương Vân Phổ thở dài: “Tôi đã sống trăm năm, lại bế quan được hai mươi năm, cũng tự kiểm điểm lại quá khứ của mình, cuối cùng mới ngộ ra một đạo lý. Thế gian này nào chỉ có hai mặt, không phải cứ trái với đạo sẽ là ma, trái với ma sẽ là đạo. Hai mươi năm trước, chính vì không hiểu được đạo lý này nên mới dẫn đến bi kịch đấy."
Trương Vân Phổ bắt đầu kể lại chuyện năm xưa, không khác với Vương Sùng Tiên kể lại là mấy, nhưng được trình bày từ một góc nhìn khác, giúp Lý Dục Thần hiểu rõ toàn bộ sự tình hơn.
"Hồ Vân Thiên đã chết như thế nào?" Lý Dục Thần đột nhiên hỏi.
"Quả nhiên cái giếng kia là do cậu xử lý." Trương Vân Phổ lộ ra vẻ thống khổ: "Tôi và Hồ Vân Thiên có quan hệ rất tốt, núi Long Hổ này cũng có y thuật truyền thừa, hai người chúng tôi thường cùng nhau so tài, tôi hiểu rat ro con người Hồ Vân Thiên, ông ta tuyệt đối sẽ không bao giờ giúp kẻ gian làm điều ác."
“Năm đó, Vương Quan Chủ của Bạch Vân Quan cũng vì lý do này nên mới mời tôi xuống núi, hy vọng tôi có thể khuyên bảo Hồ Vân Thiên đừng nhúng tay vào chuyện của nhà họ Lý ở thủ đô. Nhưng ai ngờ, Hồ Vân Thiên không nghe lời tôi, thậm chí còn kiên quyết phản đối."
"Sau đó, thủ đô xảy ra chuyện, Hồ Vân Thiên cũng bỏ trốn đến Hòa Thành. Tôi hiểu rất rõ ông ta, cũng biết được ông ta đã mua một căn nhà bí mật ở Hòa Thành nhiều năm trước. Lúc đó, tôi đã có cảm giác nhà họ Lý có gì đó không ổn nên đã chạy đến tìm ông ta, muốn hỏi cho ra lẽ. Nhưng không ngờ, tôi vừa tới Ngô Đồng Cư thì Nguyên Định Nhất của Mao Sơn và Nguyệt tiên tử của Vương Ốc cũng xuất hiện. Mãi đến sau này tôi mới biết, là bọn họ vẫn luôn âm thầm theo dõi tôi từ trước".
“Hồ Vân Thiên vẫn nghĩ rằng là tôi dẫn người đến, cho rằng tôi là loại người hai lòng, là kẻ phản bội, mắng chửi tôi một trận, sau đó không chịu nói gì nữa. Chuyện sau này, có lẽ cậu cũng biết rồi ... "