Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Quảng Cáo Tìm Vợ

Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết lập tức nhìn về phía căn nhà gỗ nhỏ, cư nhiên nhìn thấy một ông lão đã hơn 70 tuổi đi ra, mặc áo khoác đã cũ, àu xanh dương hạt, quần ó hai miếng á màu đen,rong tay một ái rổ nhỏ, đựng đầy uả ớt, hân bước hập khiễng đi ra khỏi ăn nhà nhỏ, đứng trước ửa, liếc hìn Hàn ăn Hạo à Hạ Tuyết, ẻ mặt ghiêm túc, o dự một át, rồi ói: “Cọp on của tôi hông ăn hịt người, ẹ của ọn nó vừa ới qua đời!

Hạ uyết thở hào nhẹ hõm, nằm rêи lưng ủa Hàn ăn Hạo, ay làm dấu hữ thập, nói: “Cầu mong Thượng Đế bảo vệ cho nó ở trênthiên đường có thể tiêu diêu tự tại ……..”

Hàn Văn Hạo quay đầu nhìn Hạ Tuyết, chậm rãi buông cô xuống,khẽ ôm Hạ Tuyết đi tới bên ngoài hàng rào trúc, khẽ gật đầu chào ông lão, cung kính nói: “Lão nhân gia, xin chào, lúc chúng cháu lái xe, ra khỏi một chút bị tai nạn giao thông, té xuống vách núi,đi thật lâu mới đi tới nơi này, muốn xin ông chỉ điểm một chút, làm thế nào để ra khỏi núi ?

Ông lão nghe xong, không khỏi quan sát Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết, hai người vô cùng nhếch nhác và mệt mỏi, khắp thân thểđều là vết thương, trêи trán người nam này vừa đỏ vừa sưng, cònnhuộm vết máu, ông lão cẩn thận buông cái rổ ớt của mình xuống, chân khập khiễng đi ra khỏi hàng rào trúc bao quanh cănnhà, đi tới bên cạnh bọn họ, chậm rãi nói: “Các người đi theo tôi………..”

Hàn Văn Hạo liền ôm Hạ Tuyết đi theo phía sau ông lão, đi tớingọn núi, ông lão kéo nhẹ nhánh cây, chỉ ra bên ngoài dãy núi kéo dài vô tận nói: “Bây giờ các người có hai con đường, một làđi dọc theo phương hướng các người rơi xuống, keo trở lại, hai là đi dọc theo mấy ngọn núi này đi ra ngoài, 6 tháng trước tôi ra trấn mua đồ, đã đi hai ngày hai đêm ………”

“Hai ngày hai đêm?”Hạ Tuyết khϊế͙p͙ sợ nói: “Không thể nào đâu?

Ông lão quay đầu, trêи gương mặt nhăn nheo, nở một nụ cườinói: “Cô gái nhỏ, tôi đi bộ a …… nếu như hai người còn trẻ tuổi, tối thiểu cũng phải đi hơn một ngày …….. nhưng nhìn bộ dạngcủa hai người như vậy, có thể đi sao?

Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết đồng thời không lên tiếng.

Ông lão không nhìn bọn hắn, xoay người lại, bước chân khập khiễng đi vào trong nhà, vừa đi vừa nói: “Có thể còn sống đãkhông dễ dàng, nghỉ ngơi một chút đi, lấy lại thể lực, rồi đi. Có lẽ chờ người tới cứu hai người thôi, tôi ở đây, rất ít người đến,nhưng người ở thôn trà, có đôi khi đi ngang qua chỗ này của tôi, đưa trà đến cho tôi ………. Hai người có thể thử thời vận mộtchút ……”

Hàn Văn Hạo nghe ông lão nhân nói, hơi dãn ra, có chút hi vọnghỏi: “Ông có thể cho bọn cháu ở chỗ này nghỉ ngơi một ngày hay không? Cháu nhất định sẽ báo đáp tốt cho ông!”

Ông lão nghe xong, trêи khuôn mặt chất đầy nếp nhăn khẽ độngđậy, mỉm cười xoay người nhìn Hàn Văn Hạo khí thế tràn đầy, ánh mắt sáng loáng, mặc dù quần áo rách bươm, nhưng cả ngườilộ ra nét cao quý ……” Cháu có thể báo đáp tôi cái gì? Có lẽ ngày mai tôi chết rồi, cháu có thể báo đáp cái gì? Vào đi? Người trẻ tuổi, nói chuyện tục tằng như vậy! Không có chút lễ phép!”

Hàn Văn Hạo không lên tiếng.

Hạ Tuyết lập tức cười, tiến lên nói: “Hắn không có ý này, ôngkhông nên hiểu lầm. Nếu như ông có thể cho bọn cháu ở lại, bọncháu thật cảm kϊƈɦ ông. Bọn cháu đã đi đường thật lâu, bây giờlà lúc nào, bọn cháu cũng không biết”.

“Ở chỗ này chỉ có ban ngày và buổi tối, không có cái gì gọi làthời gian ….. vào đi …… nghỉ ngơi một lát, uống một chút nước……” Ông lão vừa nói, vừa liếc nhìn Hạ Tuyết, lại nhìn Hàn Văn Hạo, giơ tay hỏi Hạ Tuyết: “Hắn là chồng cô sao ?”

Hạ Tuyết sững sờ, quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo…….

Hàn Văn Hạo cũng đứng ở phía sau, nhìn cô.

Trêи mặt Hạ Tuyết chất đầy nụ cười, gật gật đầu: “Ách …… haha ha ……” Truyện được copy tại Đọc Truyện

Hàn Văn Hạo cúi đầu, nở nụ cười chế giễu.

Ông lão vừa nghe, cũng có chút vui vẻ, giơ tay nói: “Người anh em này rất đẹp trai đấy! So với cháu rể của tôi còn đẹp hơn ……. chỗ này của chúng tôi đã rất lâu không có đôi vợ chồng trẻ tớinhà tôi rồi. Cháu gái của tôi sau khi lấy chồng cũng không trở lại…… vào đi ……”

Hàn Văn Hạo nghe, liền đỡ Hạ Tuyết đang bị thương chân đi vào trong căn nhà nhỏ, vừa đi vừa nói: “Lúc nảy tại sao không phủ nhận?”

“Anh không thấy lão gia gia kia vừa nghe chúng ta là vợ chồng, ông vui vẻ đến thế sao ? Ai biết ông ta có xem chúng ta là ngườixấu hay không ? không cẩn một chút, chúng ta bị đuổi đi? Làmvợ chồng, cũng không giống người xấu …… quan tâm làm gì,nghỉ ngơi một chút rồi nói ……..” Hạ Tuyết nói xong, sau đó ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, chợt nhíu mày nói: “Tôi để choanh làm chồng tôi là nể mặt anh lắm rồi ! !”

“Tôi không cần cô nể mặt ! Da mặt của cô quá dầy rồi !”Hàn Văn Hạo lạnh lùng nhìn cô một cái, nhưng vẫn cẩn thận nắm chặthông của cô, theo ông lão đi vào một căn nhà âm u nhưng lại hếtsức chỉnh tề, phòng khách nhỏ, hai bên phòng khách có hai gian phòng, ông lão nói với bọn họ: “Hai người ở gian phòng này, đâylà phòng chuẩn bị cho cháu gái của tôi ……”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!