Đóa Nhi gật đầu.
Trong lúc mấy người nói chuyện.
Phía trên cung điện trải dài hàng trăm dặm trên trời, từng đạo khí tức dần dần thay đổi.
Ngay sau đó, từng bóng người xuất hiện lần lượt.
"Ha ha ha ha ... "
Một tiếng cười cởi mở vang khắp trời đất vào lúc này.
"Thiên nữ trở về, đây chính là chuyện đáng mừng của Liệt Dương Thần tộc, Tổ Đốn đến hơi muộn, mong thiên nữ không trách tội!"
Tiếng cười cởi mở vừa dứt, bên trong nhóm người có một người đàn ông có thân hình cao lớn, khí thế hiên ngang bước lên bậc thang trong võ trường.
khí tức trên toàn thân của hắn ta có thể được tóm gọn trong hai chữ -- Bá đạo
Sự bá đạo đó không phải là áp bức người khác, mà là loại ngang ngược có từ bẩm sinh.
'Thống soái Tổ Đốn!"
Tô Ứng Vũ nhìn thấy người đến thì chắp tay.
Tổ Đốn cũng khách sáo chắp tay một cái.
Mà Ninh Cẩn Ngôn thấy Tổ Đốn thì chỉ khẽ gật đầu.
Như vậy có thể thấy được, bảy đại thống soai của Liệt Dương Thần tộc có thân phận địa vị ở dưới nữ võ thần.
'Nghe nói thiên nữ trở về, bọn ta đã lập tức đến đây!"
Lại là một bóng người đáp xuống.
Ngay sau đó, từng bóng người hạ xuống từ trên trời, khí thế phóng khoáng.
Người đàn ông cầm đầu kia mặc một bộ nho sam, nhìn khí thế bất phàm, có mấy phần thư sinh, nhưng lại khiến người ta có cảm giác lạnh lẽo.
"Phòng Huyền Anh!"
Nhìn thấy người tới, chân mày Tô Ứng Vũ cau lại.
Lúc này Tần Ninh đứng ở sau lưng Ninh Cẩn Ngôn, hơi rụt cổ một cái.
Đây chính là nghi lễ hoan nghênh vị nữ võ thần này trở về, người như hắn trở nên nhỏ yếu đáng thương ở chỗ này, quả thực hơi tủi thân.
Ninh Cẩn Ngôn về nhà rồi.
Nhưng hắn thì lại đang rời xa quê nhà của mình.
Bóng người Phòng Huyền Anh đáp xuống, thấy Ninh Cẩn Ngôn thì khom người thi lễ nói: "Kính chào thiên nữ."
"Ù' ... "
Ninh Cẩn Ngôn vẫn chỉ gần đầu nhẹ.
Mà ngay lúc này.
Bầu trời bị xé toạc.
Ngay sau đó, ánh sáng vạn trượng rực rỡ hạ xuống từ trên trời.
Đám người Ninh Cẩn Ngôn nhìn lại.
Chỉ thấy từng Thần Long có hai sừng, vảy lóe lên ánh sáng bay ra từ hư không, kéo theo một cỗ xe xoa hoa, ánh sáng bảy màu lấp lánh, hạ xuống từ trên trời, rơi xuống võ trường.
Cánh cửa của chiếc xe đi đầu tiên mở ra, một bóng người từ từ bước chân ra ngoài.
Người này có dáng thon dài, thần thái như ngọc, đứng ở nơi đó thì thật giống như một miếng ngọc thô chưa được mài dũa, khiến cho người ta không thể tìm ra chút điểm xấu nào.
"Thiếu chủ!"
"Thiếu chủ!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!