Thoáng chốc.
Tay ngọc của Ninh Cẩn Ngôn ra một chiêu, một chiếc trường thương ngưng tụ tinh lực thuần túy, mũi thương nhắm thẳng vào cổ Tần Ninh.
Lúc này Tần Ninh cười nói: "Chỉ đùa một chút."
"Hừ!"
Ninh Cẩn Ngôn vừa thu bàn tay lại, ánh sáng chợt lóe, biến mất không thấy gì nữa.
"Chuẩn bị đi!"
Ninh Cẩn Ngôn nói: "Sắp tới rồi!"
Khi Ninh Cẩn Ngôn vừa dứt lời, đột nhiên, không gian xung quanh nổ ầm ầm.
Bên trong không gian trắng xóa rộng lớn, đột nhiên có những chùm tia sáng bảy màu xuất hiện.
Tần Ninh đứng dậy, mặt đầy kinh ngạc nói: "Có chuyện gì thế?"
Ninh Cẩn Ngôn tùy tiện nói: "Người tiếp đón đã tới."
Người tiếp đón?
Tần Ninh kinh ngạc.
"Ngươi liên lạc với người tiếp đón lúc nào thế?"
Ninh Cẩn Ngôn không trả lời.
Dải ánh sáng bảy màu càng ngày càng sáng ngời.
Tần Ninh lại nói: "Chúng ta đang tới chỗ nào? Là Dương Thế Giới sao?"
Ninh Cẩn Ngôn tùy tiện nói: "Giữ chặt ta!"
"Hả!"
Tần Ninh tiến lên, ôm lấy cái eo nhỏ của Ninh Cẩn Ngôn.
Bùm ...
Một khắc sau, cơ thể Tần Ninh bay ngược.
"Là ngươi bảo ta giữ ngươi!"
"Ta có bảo ngươi ôm ta đâu?"
...
Ninh Cẩn Ngôn tiếp đó nói: "Nắm vào mép quần áo ta là được rồi."
"Vậy có an toàn không?"
Tần Ninh bật thốt lên.
Ninh Cẩn Ngôn trợn mắt nhìn Tần Ninh một cái, tiếp đó Tần Ninh đàng hoàng, nắm lấy mép áo Ninh Cẩn Ngôn.
Bùm ...
Tiếng nổ vang lên ầm ầm, chỉ một thoáng, không gian bên trong quả cầu ánh sáng nổ tung.
Ánh sáng bảy màu chiếu từ bốn phương tám hướng tới.
Ngay sau đó, Tần Ninh cảm nhận được bản thân và Ninh Cẩn Ngôn đang nhanh chóng di chuyển trong một con đường ở giữa những ánh sáng bảy màu.
Thời gian trôi qua từng giờ từng phút, Tần Ninh chỉ cảm thấy ánh sáng bảy màu xung quanh mình như chứa sức mạnh vô cùng khủng khiếp, làm người sợ hãi.
Hai người cứ đi trong ánh sáng bảy màu như vậy về phía trước.
"Hả?ʼ
Chẳng qua là, không lâu sau, Ninh Cẩn Ngôn đột nhiên nhướng mày một cái.
Tiếp đó, trong lối đi không gian ánh sáng bảy màu, làn sóng đột nhiên dâng trào, thật giống như mặt hồ vốn yên tĩnh bỗng có làn sóng ập tới.
"Hừ!"
Ninh Cẩn Ngon hừ lạnh một tiếng, bàn tay nắm chặt, một cây trường thương nhô lên cao rồi đâm ra.
Bùm ...
Hình sóng còn chưa được ngưng tụ thành thì đã bị cây thương đánh nổ tung.
Tiếp đó, lối đi trong không gian khôi phục lại vẻ bình thường.
Hai người đi một đường về phía trước, cũng không còn gì bất ngờ xuất hiện.
Không lâu sau.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!