Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Nhỏ Lam Ngọc Anh

Chương 185

 

“Đêm hôm qua anh đã xuống máy bay, nhưng vì chênh lệch thời gian nên không ngủ được, sáng sớm tiện đường tới đây luôn. Không ngờ sau khi gõ cửa thì bạn của em mở, cô ấy nói em đưa bà ngoại về quê, sáng sớm mới trở về nên anh dứt khoát ngồi đợi ở đây. Nguyễn Phong tiếp tục nói.

 

“Ô..” Lam Ngọc Anh gật đầu, cảm thấy đầu óc có chút không tiếp thu nổi, cởi túi đeo vai xuống, “Em đi rửa mặt chút

 

Mở khóa vòi nước, cho nước vào chậu rửa mặt, cô vùi mặt vào đó lúc lâu mới cảm thấy cả người khỏe lại được một chút.

 

Trương Tiểu Du như cái đuôi đi theo vào, hướng mắt nhìn về phía cửa sổ khi đưa cô cái khăn mặt, không hiểu hỏi: “Này, cậu không nhìn thấy chiếc Land Rover màu trắng của ông chồng của mình à?”

 

“Hiểu Du, anh ấy không phải chồng của tớ..” Lam Ngọc Anh cắn môi.

 

“Không phải á, tớ lúc nào chả thường xuyên nhắc đến chuyện này, còn ngại ngùng gì nữa!” Trương Tiểu Du khúc khích cười.

 

Lam Ngọc Anh dùng ngón tay kéo khăn lau mặt qua, giọng nói trầm thấp, có hơi lạc lõng, “Bọn mình đã chia tay rồi… Nhưng nghĩ lại thấy nó cũng không phải là một cuộc chia tay nữa.

 

“Thật hay đùa vậy?” Trương Tiểu Du sửng sốt, liếc nhìn Nguyễn Phong đang ngồi trong phòng khách, chỉ chỉ, “Sẽ không phải là bởi vì cậu vẫn không quên được.“

 

Lam Ngọc Anh hé miệng nữa ngày, nhưng cuối cùng vẫn im lặng lắc đầu.

 

Đặt lại khăn tầm và bàn chải đánh răng vào chỗ cũ, thay quần áo khác rồi đi ra, Ngu Phong từ trên sô pha đứng dậy, “Đi thôi, Ngọc Anh, chúng ta ra ngoài ăn sáng, sau đó anh đưa em đi làm!”

 

Lam Ngọc Anh ngây ngốc gật đầu, đi theo ra ngoài cửa. Xuống nhà hàng ở tầng dưới gần đó ăn sáng, Nguyễn Phong đã gọi rất nhiều, nhưng cô lại ăn rất ít.

 

Nguyễn Phong lái chiếc xe Jeep gần mác quân sự. Mặc dù đang là giờ cao điểm đi làm nhưng khi thấy xe anh nhiều ô tô vẫn chủ động né tránh, sợ nếu có va chạm thì rất không tốt, nên cũng xem như là đường đi rất thông suốt.

 

Khi gặp đèn đỏ, anh mim cười quay đầu về phía cô, “Lần trước có anh nói với em là Châu Châu cứ nài nỉ muốn gặp được em đó. Nhà trẻ ở bên New York được nghỉ tương đối sớm, nên đại khái khoảng hai tuần nữa nó sẽ trở về nước…

 

Lam Ngọc Anh cúi thấp mặt xuống, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đan nhau trên đầu gối.

 

“Ngọc Anh, em có đang nghe anh nói chuyện không thế?” Nguyễn Phong không khỏi lên cao giọng một chút.

 

“Hả..” Lam Ngọc Anh liền giật mình ngẩng đầu, sửng sốt hỏi, “Anh vừa rồi nói cái gì vậy?”

 

Nguyễn Phong nghe vậy nhưng không hề khó chịu chút nào, anh kiên nhẫn lặp lại những lời vừa mới nói, “Anh nói là, hai tuần nữa Châu Châu có thể trở về nước. Thằng bé nhất định sẽ rất vui nếu lúc đó em đi cùng anh đến đón nó!”

 

“Ồ được thôi!” Lam Ngọc Anh gật đầu.

 

Hơn một năm rồi cô không gặp nhóc con này, nên đương nhiên cô cũng sẽ đi sân bay đón

 

Đèn tín hiệu chuyển đổi, ánh mắt của Nguyễn Phong vẫn chưa rời khỏi gương mặt của cô, anh không giấu được vẻ lo lăng hỏi: “Ngọc Anh, có phải em không thoải mái chỗ nào không?”

 

“Không… Ánh mắt Lam Ngọc Anh hơi lóe lên, mơ hồi đáp: “Có lẽ tối hôm qua đi xe lửa, nên hôm nay có hơi mệt. Nguyễn Phong gật đầu, không hỏi nhiều nữa mà dặn dò cô đừng gắng sức làm việc quả, chú ý nghỉ ngơi và uống nhiều nước.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!