Đối với Thời Mộ Dương mà nói, tình yêu còn không bằng cái rắm, nhưng anh thích lòng trung thành của người khác.
Đối với anh, trung thành còn đáng tin hơn thứ tình cảm hư vô mờ mịt kia nhiều. Cũng vì vậy mà anh vui lòng bớt lười biếng, làm một người đàn ông che chở cho Kỷ Điềm.
Nếu Kỷ Điềm đã có thể hy sinh vì anh, vậy thì anh có thể thăm dò một chút ý tứ, xem cô ta có sẵn lòng để cho anh sử dụng trong khoảng thời gian này hay không.
Chuyện hoán đổi thân thể này là bí mật của anh, nếu xử lý không tốt sẽ đe dọa đến tính mạng. anh cho Kỷ Điềm một cơ hội đứng bên cạnh mình.
anh đi đến trước căn nhà gỗ, bà Sài vừa liếc mắt đã nhìn thấy anh.
"Tôi tới tìm Kỷ Điềm." Thời Mộ Dương mới mở miệng đã hơi nhíu mày. Thân thể của Kỷ Đại Ninh nếu không phải hầm hừ mắng mỏ thì chính là nói chuyện mềm nhũn nhão nhoẹt, anh sắp bị dáng vẻ ẻo lả này của mình làm mắc ói.
Bà Sài nghe được giọng nói của "cô", liếc mắt, đi vào báo cho Kỷ Điềm.
Thời Mộ Dương đi vào, sắc mặt Kỷ Điềm nhìn tốt hơn nhiều, xem ra sau khi giải độc, thân thể của cô ta đang chậm rãi hồi phục.
Thời Mộ Dương còn chưa kịp nói chuyện, Kỷ Điềm bỗng nhiên cười khẩy nói: "Cô đúng là mạng lớn."
Thời Mộ Dương: "... ?"
Kỷ Điềm giật miếng vải lớn dùng để che mặt của Thời Mộ Dương xuống, oán hận nói: "Quả nhiên cô không bị hủy dung, Kỷ Đại Ninh, cô cho rằng lần này tôi sẽ tiếp tục thua cô sao? Tôi cho cô biết, sẽ không đâu, đảo tội ác không giống với bên ngoài..."
Cô ta cong môi, hình như nghĩ đến cái gì, nở nụ cười kỳ quái: "Cũng tốt, cô cứ mang theo gương mặt này hưởng thụ cuộc sống trên đảo tội ác đi."
Thời Mộ Dương liếc nhìn cô ta một cái, trong lòng âm thầm nhíu mày. Bởi vì trong lòng có hơi thiên vị, cho nên mặc dù lời nói của Kỷ Điềm có hơi cổ quái, anh vẫn sẵn lòng tự giải thích cho cô ta một phen.
Chắc chắn là đồ xấu xa Kỷ Đại Ninh kia đã biến Kỷ Điềm thành bộ dáng này, Kỷ Điềm hận Kỷ Đại Ninh cũng là chuyện đương nhiên.
Suy cho cùng mình cũng rất ghét Kỷ Đại Ninh, không phải sao?
Nghĩ như vậy nên Thời Mộ Dương nói: "Tôi không đến để gây chuyện. Tôi chỉ muốn hỏi cô hai vấn đề, cô yêu Thời Mộ Dương sao? Cô nguyện ý làm đến mức nào vì anh ta?"
Theo suy nghĩ của Thời Mộ Dương, tất nhiên là Kỷ Điềm yêu mình. Giờ phút này, cô ta sẽ biểu lộ lòng trung thành, kiên định nói lời yêu thương với anh, tỏ rõ có thể xông pha khói lửa vì anh, sau đó bọn họ có thể...
Kỷ Điềm cực kỳ kích động siết chặt bả vai cô, cười khẩy nói: "Cô đang cười nhạo tôi sao?"
"..." Thời Mộ Dương híp mắt, chuyện này... Không giống với suy nghĩ của anh lắm.
"Tôi cho cô biết, mặc dù hai tên khốn Triệu Dữ và Ngôn Cảnh kia không có mắt, nhưng còn Thời Mộ Dương, tôi tuyệt đối sẽ không nhường cho cô. Tôi muốn cô nhìn tôi và anh ta ân ái."
Thời Mộ Dương nhìn cô ta, tâm tình phức tạp.
Còn có chuyện xưa nữa cơ à.
Rất tốt, rất có chí khí, còn muốn ân ái với anh.
Thời Mộ Dương như có điều suy nghĩ nhìn cô ta.
"Nói như vậy, cô không thích Thời Mộ Dương?"
Kỷ Điềm cười khẩy một tiếng: "Không cần hỏi tôi những vấn đề này, tình cảm của cô với Triệu Dữ và Ngôn Cảnh là gì thì tình cảm của tôi với Thời Mộ Dương cũng là như thế."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!