Bốn vó Hắc Thán trong nháy mắt tung bay như ma mị, tốc độ nhanh như hồn ma màu đen trong gió, cho dù là hồn ma mập ú nhưng tốc độ không phải là tầm thường. Vượt núi băng đèo như giẫm trên đất bằng, vượt qua sông suối cũng chỉ nhoáng lên, nhanh chóng bỏ rơi Diêm Tu vốn đang chạy song song lại sau lưng.
Người bình thường không chịu nổi tốc độ long câu nhanh như vậy, đừng nói không mở mắt ra được, bị gió thổi bay đi cũng là bình thường.
Rất nhanh Miêu Nghị vọt tới trước mặt chạy song song với Tần Vi Vi đang dẫn đội. Hai người quay đầu lại nhìn nhau, ánh mắt va chạm như bắn ra tia lửa.
Miêu Nghị quay đầu lại nhìn về phía phía trước, khóe miệng nở một nụ cười quỷ quyệt, hơi cúi người, đưa tay vỗ vỗ vào cổ Hắc Thán.
Hắc Thán tâm lĩnh thần hội, lại tăng tốc một lần nữa, từ từ vượt qua long câu Tần Vi Vi nửa thân.
Tần Vi Vi uất nghẹn trong lòng, âm thầm truyền đạt ý niệm cho vật cỡi của mình. Long câu của nàng lập tức phóng xuất tất cả tốc độ, điên cuồng đuổi theo, khiến cho thành viên toàn đội phía sau cũng rối rít gia tốc đuổi theo động chủ.
Bất quá làm cho Tần Vi Vi hận đến nghiến răng nghiến lợi chính là, long câu như heo chạy trước mặt kia nhanh đến khác thường. Tuy rằng long câu của nàng đã chạy tới mức vong mạng, nhưng khoảng cách giữa tên mập kia và vật cỡi của nàng càng ngày càng kéo dài ra, mặc cho nàng liều mạng thế nào cũng không đuổi kịp.
Không bao lâu sau thân thể mập mạp của Hắc Thán đã vượt qua Tần Vi Vi hơn trăm thước, đây là dưới tình huống trên mông nó vẫn còn hai vết thương đâm của nàng.
Càng quá đáng hơn là dường như Hắc Thán cảm thấy mình chạy nhanh hơn vẫn chưa hả giận, nó lại giảm tốc độ một chút, rút ngắn khoảng cách trước sau, sau đó hai chân sau của nó cố ý hất lên một đống bụi đất, cát đá, cỏ dại các loại.
Advertisement
Một đống đồ dơ tạp nhạp bay vào mặt Tần Vi Vi ở phía sau, tuy nhiên hết thảy đều bị nàng thi pháp ngăn cản hất ra.
Miêu Nghị phía trước khẽ cười, cảm giác thật là thoải mái, rốt cục cũng hả giận.
Phía sau Diêm Tu thấy vậy toát mồ hôi lạnh toàn thân, đây rõ ràng là cố ý chọc tức Tần Vi Vi, lão vội vàng truyền âm nói:
- Lão đệ, đừng làm bậy, ta nghe nói hình như động chủ Bách Hoa động Tần Vi Vi là con gái nuôi của sơn chủ Dương Khánh, trước khi vị trí động chủ của ngươi được xác định, ta thấy tốt nhất ngươi chớ nên đắc tội với nàng.
Nụ cười Miêu Nghị cứng đờ, trong nháy mắt không cười được nữa, trong lòng điên cuồng thóa mạ, vì sao lão không nói sớm…
Advertisement
Tần Vi Vi cũng không nhịn nổi nữa, cầm thương chỉ về phía Miêu Nghị, lạnh lùng âm trầm quát lớn:
Đối diện có mười tên tu sĩ thân khoác ngân giáp, trong đó có một người tay cầm phương thiên họa kích, từ trận doanh giục long câu chạy lên phía trước, cầm kích chỉ Dương Khánh gầm lên.
Dương Khánh không cam lòng yếu thế, cũng giục long câu chạy ra trước trận, ngân thương trong tay chỉ đối phương quát lớn:
- Lư Ngọc lão tặc, dám khi ta!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!