Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

“Không thể để cho nhà họ Tiêu biết được tất cả những chuyện trong quá khứ, càng không thể để cho Định Bân biết! Mẹ, mẹ hãy giúp con với..”.

Dư Tiêu Tiêu nắm chặt cánh tay của Triệu Như, toàn thân cô ta run rẩy không ngừng.

Nếu như trước kia chỉ là phỏng đoán, thì bây giờ, cô ta đã đã tin đến 80%.

Dư Kiều chưa chết, đứa con gái trong cặp song sinh long phượng trong bụng cô cũng được sinh ra một cách thuận lợi!

Hai mẹ con họ đã trở lại đây, họ muốn đòi lại tất cả những gì đã từng bị cô ta lấy mất.

“Con tỉnh táo lên đi! Sợ cái gì chứ!”. Triệu Như khẽ giọng trách mắng: “Không phải nó dẫn theo cả con gái về đây sao?”

Triệu Như cười khẩy một tiếng: “Bốn năm trước, chúng ta đã nắm trong tay mạng sống của Tô Tẩm, bốn năm sau, chúng ta cũng sẽ nắm giữ mạng sống' của con gái bà ta trong tay. Dù cô ta có bản lĩnh như thế nào, thì cũng sẽ phải ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của chúng ta thôi”.

“Mẹ... ý mẹ là lợi dụng con gái của cô ta?”

Hai mắt Dư Tiêu Tiêu bỗng sáng bừng lên, đúng vậy, cô ta còn sợ cái gì, hiện tại cô ta có địa vị, có thân phận, cùng lắm là chuyện bốn năm trước lại tái hiện lần nữa, có gì phải sợ chứ?

Triệu Như nhìn ra biển cả mênh mông vô tận bên ngoài cửa sổ: “Bây giờ chúng ta đang ở trên cùng một chiếc thuyền, ông trời cũng đang giúp chúng ta. Nếu cô ta biết điều, thu dọn hành lý, ngoan ngoãn rời đi, không bao giờ xuất hiện nữa, thì giữ lại cho cô ta một mạng cũng coi như là để tích đức. Nhưng nếu cô ta không chịu..”.

“Đúng thế, biển cả rộng lớn như vậy, hai người sống sờ sờ mà rơi xuống đó, e là cũng sẽ bị cá ăn sạch cả xương thôi”.

Dư Văn Xương dập tắt tàn thuốc vào trong gạt tàn, trong đôi mắt đục ngầu kia hiện lên ánh nhìn hung ác man rợ.

Vì vinh hoa phú quý, một bước lên mây, trên tay ông ta đã nhuốm không ít máu, nên ông ta cũng chẳng bận tâm, nếu có phải nhuốm máu thêm một nữa.

“Còn nữa, Tiêu Tiêu, con nhất định phải nghĩ cách gần gũi với đứa trẻ Dự An kia. Dù sao thì nó cũng là con trai của con, cũng là hy vọng duy nhất của tương lai nhà họ Dư chúng ta, cũng như nửa đời sau của con. Bây giờ nó mới bốn tuổi, nhân lúc nó con nhỏ, phải nhanh chóng giải quyết vấn đề này, chờ đến khi nó lớn hơn một chút, có lẽ sẽ càng khó khăn phức tạp hơn”

Triệu Như lại dặn dò một lần nữa, Dư Tiêu Tiêu cắn chặt răng: “Con biết rồi, con sẽ tìm cách”.

Khi Dư Tiêu Tiêu trở lại khoang cao nhất của du thuyền, Tiêu Định Bân đã ăn trưa cùng hai đứa trẻ, bây giờ đang xử lý công việc trong phòng sách.

Tống Kiều thì đang trông Tiêu Dự An và Nhất Niệm chơi Rubik trong phòng khách.

Thấy Dư Tiêu Tiêu trở về, Tống Kiều vội vàng đứng dậy, lễ phép nói: “Mợ chủ, cô đã về rồi ạ”.

Dư Tiêu Tiêu khẽ mỉm cười, nhìn Nhất Niệm với ánh nhìn đầy tò mò, khi bắt gặp đôi mắt hạnh nhân sáng trong, đen láy của cô bé, tim Dư Tiêu Tiêu khẽ đập thình thịch.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!