Vừa nghe chỗ dựa của Hứa Lượng Ảnh là Chung Bội Thanh, Giang Thừa Thiên liền cụt hứng. Dạo này, Chung Bội Thanh với Cao Nham Lỗi cùng đám công tử tiểu thư nhà giàu cứ bám dai như đỉa; anh đi đâu cũng gặp họ, thật sự chẳng muốn thấy cái mặt Chung Bội Thanh nữa.
Giang Thua Thien cung luoi để y đen Hua Luợng Anh, bảo ba nguời Thẩm Gia Nghi: "Đi thôi, đừng để ý con điên này."
Ba người Thẩm Gia Nghi gật đầu, chuẩn bị rời đi.
"Đứng lại!" Hứa Lượng Ảnh xông lên chặn ba người họ: "Các người chưa đền tiền, không được đi!"
Trong mắt Giang Thừa Thiên lóe lên tia lạnh, gần giọng: "Đừng có quá đáng!"
Hứa Lượng Anh vênh váo, chẳng chút sợ hãi: "Mau bồi thường đi. Không thì tôi gọi người tới cho các người biết tay .. "
Bốp!
Chưa nói dứt câu, Giang Thừa Thiên không nhịn được nữa, tát thẳng một cái vào mặt Hứa Lượng Ánh.
"Á!" Hứa Lượng Ảnh hét lên đau đớn, bị đánh văng mấy mét, ngã sõng soài xuống đất, nửa bên mặt sưng vù.
"Đánh hay lắm!" Đám đông nhao nhao tán thưởng, thấy hả dạ vô cùng.
"Đồ khon! Dam đanh toi!" Hua Lượng Anh ôm mặt, gào thét bò dậy.
Giang Thừa Thiên lạnh lùng nhìn chẩm chẳm cô ta: "Anh đánh thì sao? Loại người như cô đáng bị dạy cho một bai học!"
Mặt mũi Hứa Lượng Ánh méo xệch vì tức: "Có giỏi thì đứng đó mà đợi!"
"Đợi thì đợi, tôi muốn xem cô còn giở được trò gì: " Giang Thừa Thiên đáp, rồi quay sang Trình Hạ: "Thư ký Trình, xin lỗi, chắc sẽ bị chậm một chút."
Trình Hạ lắc đầu: "Không sao, cứ xử lý cho xong chuyện này đã. Loại người như thế nên bị dạy dỗ một phen, không thì sau này còn bắt nạt người khác nữa."
Linh Huệ cũng lên tiếng: "Đúng vậy, phải cho cô ta nhớ đời!"
Thẩm Gia Nghi cũng gật đầu; cô cũng đã bị Hứa Lượng Ảnh chọc tức.
Giang Thừa Thiên nhìn Hứa Lượng Ảnh: "Không phải cô bảo sẽ gọi người à? Gọi nhanh lên, đừng lãng phí thời gian!"
"Đợi đó!" Hứa Lượng Anh trừng Giang Thừa Thiên một cái rồi rút điện thoại ra
gọi.
Gọi xong, cô ta tựa vào xe chờ đợi.
Đám người đứng xem cũng chẳng đi, cùng đứng đợi.
Một lúc sau, ba chiếc xe con từ xa chạy tới.