Vừa bước vào sân, họ thấy ngay một nhóm trẻ đang nô đùa.
Mấy nhân viên đang trông trẻ nhìn về phía hai người, vui mừng reo lên: "Cô Trác đến rồi!"
Một nhân viên gọi vọng vào văn phòng: "Viện trưởng Vương, cô Trác tới!"
Lúc này bọn trẻ cũng thấy Trác Lộ Dao, lập tức nhảy nhót vây lại, mặt mày rạng rỡ: "Chị Lộ Dao đến rồi!"
"Ơ, sao chị Lộ Dao không ngồi xe lăn nữa? Chị đứng lên được rồi ạ?"
"Wow, chân chị Lộ Dao khỏi rồi!"
Bọn trẻ ngạc nhiên và phấn khích ra mặt.
Trác Lộ Dao khom người, dịu dàng hỏi: "Dạo này các em có nghịch ngợm không? Có làm viện trưởng giận không?"
"Chị Lộ Dao, bọn em ngoan lắm!"
"Bọn em không làm viện trưởng giận đâu, viện trưởng Vương còn khen bọn em nữʼa!"
Mấy đứa trẻ tíu tít trả lời.
"Thế thì tốt, đúng là các em ngoan!" Trác Lộ Dao trìu mến xoa đầu mấy đứa nhỏ.
Giang Thừa Thiên chỉ đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng trước mắt, thấy thật ấm lòng.
Anh ấy cũng nhận ra cô ấy thật sự rất thương bọn trẻ.
Anh ấy lấy điện thoại ra, chụp lại khoảnh khắc ấy.
Một bé gái hỏi: "Chị Lộ Dao, sao dạo này chị không đến thăm bọn em ạ?"
Trác Lộ Dao đáp: "Dạo này chị phải chữa bệnh, khỏi rồi nên chị đến thăm các em."
Một cậu bé hỏi: "Chị Lộ Dao, bác sĩ nào chữa khỏi cho chị thế, giỏi quá đi!"
Trác Lộ Dao chỉ về phía Giang Thừa Thiên: "Chính anh Giang đã chữa khỏi cho chị."
Bọn trẻ đồng loạt quay sang nhìn Giang Thừa Thiên.
"Chào các em," anh mỉm cười.
Một bé gái buộc tóc hai bím hỏi: "Anh ơi, anh là bác sĩ à?"
"Đúng vậy." Giang Thừa Thiên gật đầu.
Một cậu bé bụ bẫm, ran rỏi hỏi: "Thật sự là anh chữa khỏi cho chị Lộ Dao ạ?"
"Đương nhiên rồi." Anh cười: "Bây giờ chị Lộ Dao của các em đã hồi phục hoàn toàn, không cần ngồi xe lăn nữa.”
"Cảm ơn anh ạ!" Bọn trẻ vội vàng cảm ơn.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!