Giang Thừa Thiên cũng thở dài: "Đã năm năm rồi."
Mục Doanh Nhu khẽ thì thầm: "Thời gian trôi nhanh quá, chúng ta cũng đổi thay nhiều rồi ... "
Sau đó Giang Thừa Thiên và Mục Doanh Nhu chuyện trò bâng quơ, kéo dài đến tận khuya, rồi cả hai mới thiếp đi.
Sáng sớm hôm sau.
Giang Thừa Thiên và Mục Doanh Nhu dậy từ tinh mơ. Rửa mặt chải đầu xong, hai người xuống thẳng tầng dưới.
Lúc này Xà Tâm đã chờ sẵn ở sảnh tầng trệt từ lâu.
Thấy họ bước xuống, cô vội tới chào: "Đông Bá Thiên, Giang tiên sinh, chào buổi sáng!"
Dù rat thắc mắc vì sao Giang Thừa Thien va Đong Ba Thien lại cung bước ra từ một phòng, nhưng cô không dám hỏi thêm.
Mục Doanh Nhu khẽ vuốt tóc, hỏi: "Xà Tâm, sáng sớm cô tới có việc gì vậy?"
Xà Tâm đáp: "Đông Bá Thiên, tỉnh đốc Hình của tỉnh Hải Vân đã tới từ sớm, nói muốn gặp cô để bàn vài chuyện. Cô có muốn gặp không?'
Mục Doanh Nhu vừa định từ choi thì Giang Thua Thien bỗng hỏi: "Tỉnh đốc Hình đến rồi à?"
Xà Tâm đáp: "Vâng, tỉnh đốc Hình đang đợi ở tiền sảnh."
"Tỉnh đốc Hình là bạn em sao?" Mục Doanh Nhu quay sang hỏi Giang Thừa Thiên.
"Đúng vậy." Giang Thừa Thiên gật đầu.
Mục Doanh Nhu nói: "Nếu là bạn em thì cứ gặp đi. Xà Tâm, cô mời tỉnh đốc Hình vào giúp tôi."
"Vâng!" Xà Tâm gật đầu rồi rời đi nhanh chóng.
Chẳng mấy chốc, Xà Tâm dẫn Hình Gia Xuyên từ ngoài biệt thự bước vào.
Vừa vào cửa, Hình Gia Xuyên cười vui vẻ: "Đông Bá Thiên, tôi phải khó khăn lắm mới gặp được cô đấy!"
Đang nói dở, Hình Gia Xuyên chợt thấy Giang Thừa Thiên liền sững người.