Hàn Ôn Mậu và những người khác choáng đến mức không nói nên lời, lòng sùng bái Giang Thừa Thiên càng lúc càng dâng cao.
Ngược lại, Cao Nham Lỗi và đám người của hắn há hốc miệng, mặt mày đầy vẻ không tin nổi.
Vương Hữu Toàn mạnh đến thế mà lại bị Giang Thừa Thiên đấm một cú là ngã rạp?
Bọn họ đồng loạt dụi mắt, cứ tưởng mình nhìn lầm.
Vu Nguyệt Quý ngơ ngác hỏi Vương Hữu Toàn: "Vương ... Vương đạo trưởng, rốt cuộc là sao vậy?"
Vương Hữu Toàn mặt mày u ám xua tay: "Không sao, vừa rồi bần đạo sơ suất, coi thường đối thủ."
Nghe vậy, Vu Nguyệt Quý và đám người kia mới thở phào.
Xem ra Vương đạo trưởng chỉ là lỡ trúng chiêu của Giang Thừa Thiên thôi.
Người có bản lĩnh thần thông như Vương đạo trưởng sao có thể dễ dàng thua gã họ Giang?
"Sơ suất à? Cứng miệng thật." Giang Thừa Thiên khịt mũi cười, ngoắc tay: "Hay là đấu tiếp?"
"Tiếp thì tiếp, bần đạo sợ cậu chắc!" Vương Hữu Toàn quát vang, vung chiếc phất trần trong tay: "Hồn Lôi Quyết!"
Âm! Âm! Âm!
Trong chớp mắt, ba tia sét đen gào thét lao ra, bổ thẳng về phía Giang Thừa Thiên!
"Đây là huyền thuật của ông sao? Yếu quá." Giang Thừa Thiên lắc đầu, rồi vung thẳng một chưởng.
Ầm ầm!
Tiếng lôi cuộn ù ù nổ tung khắp sân luyện võ!
Ba tia sét ấy chưa kịp áp sát đã bị Giang Thừa Thiên đánh tan bằng một chưởng!
Sắc mặt Vương Hữu Toàn biến hẳn, tràn ngập vẻ kinh hãi.
Thẳng nhãi này lại có thể dùng tay không đỡ được Âm lôi của mình sao?
Phải biết ngay cả cường giả Đoạn Thể trung kỳ cũng không chịu nổi Âm lôi của hắn!
Giang Thừa Thiên cười nhạt, giọng châm chọc: "Sao không tiếp nữa? Vậy là xong rồi à?”
"Nhóc con, bớt đắc ý đi!" Vương Hữu Toàn gầm lên, thúc động nội lực cuồn cuộn trong cơ thể, lại vung phất trần lần nữa.
Âm ầm!
Theo sau là những trang lôi nổ còn kinh khủng hơn!
Bảy luồng lôi đen ngưng tụ thành hình, bổ thẳng về phía Giang Thừa Thiên!
Bảy tia sét ấy cực kỳ to, cỡ bắp đùi người trưởng thành, tựa như bảy con rắn
lôi!
Đi qua đâu, đa lát nền đều bị bổ nát vụn.
Nếu đánh trúng người, dù không chết cũng trọng thương thê thảm!
"Giang tiên sinh, cẩn thận!"
"Giang tiên sinh, né mau!"
Từ xa, Ngưu Anh Thần và những người khác hốt hoảng kêu lên nhắc nhở.
"Đánh chết hắn đi!" Vu Nguyệt Quý và Cao Mỹ Đồng gào to.
Cao Nham Lỗi, Vu Nhược Hạo, Chung Bội Thanh, Nghiêm Thông và mấy người khác mặt mày đỏ bừng vì kích động.
Vương đạo trưởng quả đúng là thần nhân!
Thấy bảy con rắn lôi bổ ập tới, Giang Thừa Thiên vẫn đứng giữa sân, không né không lùi, mặt bình thản lạ thường.
Nhìn cứ như bị dọa cho ngây người!
Thế nhưng ngay khoảnh khắc bảy con rắn lôi áp sát!
Giang Thừa Thiên ngẩng mắt nhìn thẳng, quát vang: "Lão già, đọ lôi với tôi thì ông còn non lắm. Tôi se cho ông thay the nao moi là sức manh loi điện thực sự!"
Vừa dứt lời, Giang Thừa Thiên giơ tay phải lên, trong lòng bàn tay lập tức lóe lên lôi điện trắng chói mắt.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!