"Được thôi." Giang Thừa Thiên cười khổ, đọc số tài khoản của mình cho Trình
Hạ.
Không bao lâu, 20.000 tệ đã chuyển vào tài khoản ngân hàng của anh.
Reng reng reng!
Đúng lúc ấy, điện thoại của Giang Thừa Thiên bỗng reo.
Anh cầm điện thoại liếc nhìn-thấy Tiết Lương Dũ gọi đến.
Bắt máy, anh hỏi: "Lão Tiết ... "
Anh còn chưa nói dứt câu thì đầu dây bên kia vang lên giọng Tiết Lương Dũ đầy cuống quýt: "Sư phụ, ngài mau tới xem Lão Châu đi, tình trạng của ông ấy nguy kịch lắm!"
Nghe vậy anh sững lại: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Tiết Lương Dũ nói: "Tôi cũng không rõ Lão Châu thế nào. Tạm thời chỉ biết ông ấy trúng độc, mà thứ độc này ngay cả tôi với lão Lục cũng không giải nổi. Tôi chỉ có thể tạm thời giữ được chút hơi thở cho Lão Châu, nhưng cầm cự không lâu đâu ạ!'
Sắc mặt Giang Thừa Thiên lập tức trầm lại: "Các ông đang ở đâu? Tôi tới ngay!"
"Bọn tôi đang ở trụ sở chính Đạo Y Các của Lão Châu!"
"Được, tôi biết rồi." Anh đáp một tiếng rồi cúp máy.
Cúp máy xong, anh nói với Trình Hạ: "Thư ký Trình, tôi có việc phải ra ngoài một lát. Lát nữa sếp Thẩm có hỏi, phiền cô báo giúp.”
"Vâng!" Trình Hạ gật đầu nhận lời.
Giang Thừa Thiên vội vã rời công ty, gọi xe phóng thang tới trụ sở chính Đạo Y Các.
Hơn hai mươi phút sau, anh đến nơi.
Được một nhân viên của Đạo Y Các dẫn đường, anh đi thẳng lên một phòng ở tầng hai.
"Sư phụ, cuối cùng ngài cũng tới rồi!"
"Ngài mau xem đi, Lão Châu bị sao vậy?"
"Chúng tôi chỉ biết Lão Châu trúng độc, nhưng không biết là loại độc gì!"
Thấy Giang Thừa Thiên tới, Tiết Lương Dũ, Lục Hạ Xương và Kiều Cảnh Nghiêu ào ra đón.
Nghe ba người gọi Giang Thừa Thiên là "sư phụ", mấy bác sĩ trong phòng cùng cậu nhân viên đưa anh lên đều sững sờ!
Chàng trai trẻ này lại là sư phụ của ba vị thần y?
Cậu nhân viên trong bụng đầy kinh ngạc và thắc mắc, lặng lẽ lui ra ngoài.
"Thần y Tiết, thần y Lục, thần y Kiều, vị Giang tiên sinh này thật sự là sư phụ của các vị ư?" một bác sĩ trung niên ngờ vực hỏi.
"Đương nhiên rồi!" Lục Hạ Xương gật đầu: "Không chỉ bọn tôi, ngay cả Lão Châu-sư phụ của các anh-cũng là đệ tử của sư phụ!"
"Cái gì?"
'Sao có thể chứ?"
Vài bác sĩ ngơ ngác, hoàn toàn không tin.
Tiết Lương Dũ nói: "Nếu ngay cả sư phụ bọn tôi còn không cứu nổi Lão Châu, thì cả Sùng Hải này chẳng ai cứu được ông ấy đâu."
Nghe vậy, mấy bác sĩ nửa tin nửa ngờ, định xem Giang Thừa Thiên có bản lĩnh thế nào.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!