Chị em nhà họ Ngụy lập tức tái mét hoảng hốt: "Các người định làm gì? Không được bắt chúng tôi!"
Dương Tùng Tuyết nheo mắt: "Các cô bắt cóc người khác, đã là tội phạm rồi. Tại sao tôi lại không được bắt các cô?"
Ngụy Diễm Diễm hất cam, cố tỏ ra bình tĩnh: "Bởi vì bọn tôi là người nhà họ Ngụy! Hơn nữa còn thân thiết với nhà họ Nghiêm và nhà họ Cao! Muốn bắt bọn tôi thì cô cân nhắc cho kỹ vào!"
Dương Tùng Tuyết nhếch môi cười khẩy, thản nhiên: "Bất kể các cô thuộc hào môn nào, hễ là tội phạm thì tôi vẫn bắt như thường!"
Đứng bên cạnh, Giang Thừa Thiên liếc Dương Tùng Tuyết, anh thầm nghĩ cô gái này đúng là ngay thẳng, chính trực.
Thấy Dương Tùng Tuyết chẳng hề sợ hậu thuẫn của họ, chị em nhà họ Ngụy hoàn toàn hoảng loạn.
Ngụy Diễm Diễm vội nói: "Tôi phải gọi điện!"
Dương Tùng Tuyết sốt ruột phất tay: "Gọi nhanh đi!"
Ngụy Diễm Diễm hít sâu một hơi, cuống quýt rút điện thoại gọi cho bố, nhưng không ai nghe máy.
Sau đó, cô lại gọi cho mẹ.
Đầu dây bên kia bắt máy ngay.
Gọi xong, cả người Ngụy Diễm Diễm sững sờ như hóa đá, mặt tái xám; điện thoại "cạch" một tiếng rơi xuống đất.
Ngụy Sương Sương vẫn chưa hiểu chuyện gì, cuống quýt: "Chị, nhà nói sao? Mình không sao chứ? Đại thiếu gia nhà họ Cao sẽ che cho bọn mình, đúng không?"
Mắt Ngụy Diễm Diễm đỏ hoe, nghẹn ngào: "Mẹ nói lần này Đại thiếu gia nhà họ Cao sẽ không bảo vệ bọn mình ... "
"Cái gì?" Sắc mặt Ngụy Sương Sương biến hẳn, chân mềm nhũn suýt ngã, mặt mày trắng bệch: "Không thể nào ... Đại thiếu gia nhà họ Cao không thể mặc kệ bọn mình được ... "
"Gọi xong chưa?" Dương Tùng Tuyết liếc hai người với vẻ khinh bỉ, lại phất tay: "Dẫn đi!"
"Rõ!" Mấy người đàn ông mặc đồng phục đáp một tiếng, rồi áp giải hai chị em Ngụy Diễm Diễm ra ngoài.
"Tôi không muốn vào tù ... Tôi không muốn vào tù!" Ngụy Diễm Diễm hoảng loạn tột độ, nước mắt nước mũi tèm nhem, cầu xin Giang Thừa Thiên: "Giang Thừa Thiên, bọn tôi biết sai rồi, xin anh tha cho chúng tôi lần này, bọn tôi sẽ không dám nữa!"
Ngụy Sương Sương lại khóc như mưa, năn nỉ: "Giang Thừa Thiên, xin anh bỏ qua cho bon toi mot lần, bon toi thuc sự biết lỗi rồi!"
Giang Thừa Thiên lạnh lùng nhìn hai người: "Tôi đã cho các cô rất nhiều cơ hội, nhưng các cô chẳng biết trân trọng. Ai làm nấy chịu, các cô cũng không ngoại lệ."
Nói xong, anh quay đầu đi, không thèm đếm xỉa đến hai chị em nữa.
Trong tiếng gào khóc tuyệt vọng, Ngụy Diễm Diễm và Ngụy Sương Sương bị áp giải ra ngoài.
Dương Tùng Tuyết ngước mắt nhìn Thẩm Gia Nghi, hỏi: "Cô là đại tiểu thư nhà họ Thẩm, Thẩm Gia Nghi?"
"Là tôi." Thẩm Gia Nghi gật đầu, hỏi lại: "Xin hỏi cô là ...? "
Dương Tùng Tuyết đáp: "Tôi là Dương Tùng Tuyết, đội trưởng thuộc Cục Tổng Chấp Pháp Sùng Hải."
"Chào cô Dương." Thẩm Gia Nghi đưa tay bắt tay Dương Tùng Tuyết.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!