Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Nghịch Tập Ở Rể

Mặc dù Tiềm Lôi Tử vô cùng lo lắng, nhưng nhìn thấy trận chiến của hai người họ, ông ta lại cảm thấy mình không thể nào mà xen ngang vào được.

Trong lúc đấu, Diệp Vô Phong hét lên: “Tiềm Long Tử, ông còn khăng khăng không chịu tỉnh ngộ đi thì sẽ mang lại tai họa hủy diệt cho Tiềm Long Quan đấy!”

Tiềm Long Tử cười lạnh: “Mày giết chết học trò của tao, thì chết cũng chưa hết tội! Không cần phải đe dọa tao!”

Mọi người đang đứng quan sát lại càng trở nên kinh hãi: công phu như thế này thì chỉ thấy ở trên phim mà thôi! Không ngờ là lại nhìn thấy ở trông đời thực, thực sự là có người tài giỏi như vậy!

Giờ trời đã khá tối, ánh sáng của chỗ này vô cùng mờ mịt, hai người vẫn đánh nhau rất kịch liệt, mấy người đứng xem thực sự là không nhìn rõ hai người đó đang chiến đâu cái gì, chỉ nghe thấy tiếng vũ khí đang va chạm.

Với lại lúc hai người đang đánh nhau, còn có thể nói chuyện rất trôi chảy với nhau, này thực sự là một kỳ tích mà!

Ngay cả Tiềm Lôi Tử cũng phải cảm thán lên, trong lúc đánh nhau, khó mà còn hơi để nói chuyện, công phu này của sư huynh, mình thực sự là không theo kịp được.

Lúc này Tiềm Lôi Tử rất muốn giao ra Mộ Dung Trí luôn, nếu không thì, rõ ràng là cao thủ như là Diệp Vô Phong thực sự có thể tắm máu cả Tiềm Long Quan.

Diệp Vô Phong nói: “Vậy được, Tiềm Long Tử, ông xem cho rõ đây! Cứ không chịu tỉnh ngộ như vậy, thì đây chính là kết cục.”

Soạt! Cơ thể Diệp Vô Phong mang theo gió lốc, đột nhiên gió mạnh lên, đâm thẳng vào hứng đám người đạo sĩ, nhoáng lên một cái.

“A?”

“Ây da!”

Hai tiếng kinh ngạc vang lên, trong nháy mắt có hai người đạo sĩ đã ngã vào trong vũng máu.

“Đồ nghiệp chướng!” Tiềm Long Tử càng tức giận, nắm chặt cây kiếm trong tay mà muốn đuổi giết Diệp Vô Phong: “Tao phải giết mày!”

Diệp Vô Phong quay người, tiếp tục đánh nhau với ông ta, không hề có chút yếu thế nào: “Vị đạo sĩ này, ông phải nghĩ cho kỹ, nếu như giờ ông không dừng tay, tôi sẽ giết sạch toàn bộ đạo sĩ của Tiềm Long Quan! Tôi chính là một người nói được làm được đấy!”

Những người du khách đang xem liền bị dọa đến nỗi co rúm người lại, vừa nãy hai người đạo sĩ bị Diệp Vô Phong dùng gió tập kích vẫn đang ngã trên vũng máu, nhưng lại không ai dám đến cứu.

Chỉ có Tiềm Lôi Tử bay đến, kiểm tra tình hình vết thương.

Thực ra không cần nhìn đều biết hai người đạo sĩ kia đều chết rồi! Đây là lời cảnh cáo của Diệp Vô Phong đối với Tiềm Long Tử.

Tiềm Lôi Tử rét run: tên sát thần Diệp Vô Phong này, thực sự là ra tay vô tình mà!

“Tiêu Sắc, nhìn thấy đạo sĩ là giết hết, không để lại một ai!” Trong khi Diệp Vô Phong đang đánh với Tiềm Long Tử, đột nhiên lại ra mệnh lệnh như vậy.

Thực ra Tiêu Sắc vẫn có chút do dự, dù sao đây cũng là vùng ngoại ô của Hoa Hải, giờ đi giết người như thế này thì có được hay không vậy?

Nhưng giờ cô ta lại là xã hội đen ở Hoa Hải, cũng chỉ có thể quyết đoán mà giết một số người thôi, liền khoát tay về phía Tiêu Ngưu Nhi: “Giết!”

Tiêu Ngưu Nhi thì không quan tâm cái gì phạm pháp hay không phạm pháp, chỉ cần chị hạ lệnh xuống, thì chắc chắn cậu ta sẽ nghiêm túc thực hiện.

Mặc dù Tiết Phi vừa bị thương, nhưng đã khôi phục lại rồi, đương nhiên cũng anh dũng mà đi giết người!

“Dừng tay! Các người dừng tay hết cho tôi!” Tiềm Lôi Tử tiến lên phía trước, mũi kiếm khẽ rung, xuất chiêu xử lý hai người đạo sĩ mà Tiêu Ngưu Nhi đang đâm đến.

“Đến hay lắm!” Tiêu Ngưu Nhi lại tay không tấc sắt mà tiếp Tiềm Lôi Tử!

Hai người lao vào đánh nhau, mặc dù Tiêu Ngưu Nhi vì không có vũ khí mà hơi yếu thế, nhưng vẫn đủ để ngăn được Tiềm Lôi Tử, làm cho ông ta không thể đi cứu được người khác nữa.

 

Dưới sự tàn sát của cao thủ như Tiêu Sắc, những tên đạo sĩ kia hoàn toàn không thể hợp lại để chống địch, kể cả Tiết Phi xông thẳng vào trong đám đạo sĩ, cũng như là hổ đang lùa đàn dê vậy.

Đủ loại tiếng kêu thảm thiết vang lên, các đạo sĩ chạy trốn tán loạn, trước cửa Tiềm Long Quan, lập tức biến thành một cảnh tưởng chết chóc nơi địa ngục.

Nhưng người du khách đang trốn đi kia, tận mắt nhìn thấy cảnh tượng chết chóc như vậy, đã bị dọa cho không dám mở mắt ra nhìn nữa! Sợ đến nỗi không dám ngẩng đầu mình lên mà chỉ úp mặt vào đầu gối!

Giang hồ báo thù kinh khủng như thế này sao? Bọn họ không thể hiểu được, càng trở nên hoang mang lo sợ.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!