Tô Nhan nhìn bóng lưng Tiêu Dật, đôi mắt khẽ ánh lên vẻ khác lạ.
Có lúc, người đàn ông này ... cũng khá cuốn hút.
Cầm Chấn thấy phản ứng của Tô Nhan thì giật mình: Chẳng lẽ cô ấy thật sự để ý thẳng nghèo kiết xác đó? Một miếng phỉ thúy mà đã cưa đổ rồi à? Nếu biết dễ vậy thì mình cũng tặng chứ!
Tô Nhan, tôi nhất định tặng cô một miếng loại thủy tinh, to hơn cái này, giá trị cũng cao hơn!"
"Không công thì không hưởng lộc."
Tô Nhan nhàn nhạt nói.
"Tôi nói nghiêm túc đấy, mai tôi tặng ngay ... "
"Tôi nói rồi, không cần."
Tô Nhan liếc sang Cầm Chấn, ánh mắt bỗng lạnh lại.
Cầm Chấn tức nghẹn, sao hắn tặng thì cô lại nhận?
Bên kia, Tiêu Dật đi tới đống đá thô lớn, tùy ý đặt tay phải lên bề mặt.
"Cái này không có, cái này cũng không ... "
Tay phải anh lướt nhanh qua từng khối đá thô, miệng còn lầm bầm.
Lướt qua hơn chục khối, mắt anh khẽ sáng lên, dừng lại.
"Linh khí khá nồng đậm, chọn nó thôi."
Anh vỗ vỗ khối đá thô to cỡ quả bóng rổ, mỉm cười.
"Hừ, không biết còn tưởng anh đang chọn dưa hấu."
Cầm Chấn bị Tô Nhan làm cho mất mặt, bèn trút giận lên Tiêu Dật, giễu cợt.
"Sao, quả này chín kỹ rồi à?"
"Hiểu cái quái gì, đây là phương pháp chọn đá Tiêu Thị."
Tiêu Dật gắt.
"Thẳng nhóc, dám cược thêm ván nữa không?"
Anh đã nghiệm đúng suy đoán: mình chính là cao thủ cược đá, chẳng cần nể mặt Cầm Lão nữa!
Vì thế, anh đổi cả cách xưng hô với Cầm Chấn.
"Cược thế nào!"
Trước mặt Tô Nhan, Cầm Chấn dĩ nhiên không muốn mất mặt.
"Trong này mà có phỉ thúy, anh chuyển cho tôi một triệu; không có, tôi cút ngay, khỏi cản đường anh tán sếp Tô."
Tiêu Dật nói.
"Dám không?"
Nghe Tiêu Dật nói vậy, Tô Nhan thầm nghiến răng: Cuốn hút cái nỗi gì, đúng là đồ chọc tức người ta!
Cầm Chấn chưa vội đáp, mà nhìn kỹ viên đá thô trong tay Tiêu Dật: hình như cũng là đá bỏ đi?
Tuy hần thích khoác lác, nhưng theo ông từ nhỏ, mắt cũng có nghề.
"Được, cược! Nhưng thua là phải cút đi đấy!"
Rất nhanh, Cầm Chấn quyết định.
"Không vấn đề."
Tiêu Dật gật đầu, nhìn sang ông chủ Thạch.
'Bao nhiêu tiền?'
"Năm nghìn."
"Được."
Tiêu Dật không nói nhiều, chuyển khoản luôn, rồi đập tay xuống.
Råc.
Đá thô nứt ra, rơi một mảnh.
Một tia sang đỏ ẩn hiện.
"Hồng phỉ!"
Lần nay To Nhan kêu lên trước.
"Không thể nào!"
Cầm Chấn như bị sét đánh, ngây người tại chỗ.
Rắc
Trong mắt người ngoài, Tiêu Dật đập liền mấy cái; thật ra chân khí như dao, rạch khối đá thô, không hề làm tổn hại phỉ thúy bên trong.
Một viên hồng phỉ to cỡ quả trứng gà hiện ra trước mắt mọi người.
Độ trong tương đương viên lục phỉ vừa nãy, chưa đạt loại thủy tinh, nhưng giá trị cũng không thấp.
Quan trọng nhất là hồng phỉ hiếm hơn, lại còn to hơn!
"Anh thua rồi."
Tiêu Dật nhìn Cầm Chấn, nheo mắt cười.
Bỏ năm nghìn mua đá thô, không chỉ giải ra phỉ thúy mà còn thắng một triệu, sướng phải biết.
Nghe Tiêu Dật nói, mọi người như bừng tỉnh, kể cả Cầm Lão.
Người bối rối nhất là Tô Nhan.
Cô biết rõ Tiêu Dật vốn chẳng rành cược đá, đúng nghĩa là lính mới.
Thế mà cảnh tượng trước mắt giải thích thế nào đây?
Liên tiếp mở hai khối đá thô đều ra phỉ thúy có giá trị cực cao!
"Chuyển tiền nhanh lên, không thì ... "
Tiêu Dật vừa nói vừa khẽ vỗ tay phải lên một tảng đá bên cạnh.
Rắc.
Tảng đá nứt toạc.
Mắt Cầm Chấn trợn tròn vì kinh hãi, không nhịn được rùng mình.
"Đã cược thì phải chịu thua. Tiểu Chấn, chuyển cho cậu ta."
Cầm Lão chậm rãi mở miệng, bước tới trước mặt Tiêu Dật, nheo mắt.
"Tôi nhìn nhầm rồi sao?"
"Chỉ là vận may thôi.'
Tiêu Dật mỉm cười, vừa nãy lão già chẳng phải cũng nói mình như thế sao?
Mặt Cầm Lão giật khẽ, liếc viên hồng phỉ trong tay Tiêu Dật.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!