"Anh gọi tôi là ông nội á? Tôi đâu có loại cháu bất hiếu, chỉ biết nổ như anh!"
Tiêu Dật nhướng mày. Bắt Cầm Chấn gọi mình là "ông nội" ngay trước mặt Cầm Lão, lão già ấy chẳng nổi đóa mới lạ?
Nhưng nếu phỏng đoán của anh là đúng, có lẽ cũng chẳng cần nhờ ông ta giúp trong vụ cược đá nữa!
Đến lúc đó, anh chính là cao thủ cược đá, bừa cũng giải ra được phỉ thúy!
"Muốn chết hả!"
Cầm Chấn giận điên, xần tay áo định lao vào.
"Một tên vệ sĩ quèn mà dám nói chuyện với tôi kiểu đó? Có tin tôi giết anh không!"
"Tôi khuyên anh nên bình tĩnh lại."
Tô Nhan liếc Cầm Chấn, nhàn nhạt nói.
"Anh đoán vì sao anh ta lại làm vệ sĩ?"
Nghe Tô Nhan nói vậy, động tác của Cầm Chấn khựng lại, tay áo xắn lên lại từ từ buông xuống.
Đã là vệ sĩ thì đánh đấm phải cứng!
Đánh sao lại nổi, lỡ động thủ chẳng phải mình thiệt to à?
"Tô Nhan, cô đối xử với tôi tốt thật đấy."
Cầm Chấn nhìn Tô Nhan, vẻ mặt cảm động.
Tô Nhan thầm muốn chửi: Mình đúng là lằm chuyện, cứ để Tiêu Dật đánh chết hẳn cho xong!
"Này nhóc, dám cá với tôi không?"
Cầm Chấn nghiến răng nhìn Tiêu Dật.
"Nếu giải ra phỉ thúy, tôi đưa anh một trăm nghìn; không có thì anh cút ngay cho tôi, sau này đừng xuất hiện trước mặt ông đây nữa!"
"Được."
Tiêu Dật không nghĩ ngợi, nhận luôn.
"Đừng có nuốt lời đấy nhé?"
"Tôi là ai chứ, thiếu gì cái một trăm nghìn này?"
"Vậy được. Sếp Tô nhớ làm chứng cho tôi đấy."
"Được."
Giọng Tô Nhan lạnh đi, trong lòng hơi giận. Tên này nhìn không ra tâm tư của Cầm Chấn sao?
Nghe tới một trăm nghìn là mắt sáng rỡ đồng ý liền?
Chứ nếu cho một triệu, chẳng phải bán luôn cô đi à?
"Ông chủ Thạch, khối đá thô này bao nhiêu? Tôi lấy."
Tiêu Dật hỏi ông chủ Thạch.
"Ờ ... tặng cậu đó."
Ông chủ Thạch nhìn sang Tô Nhan, nhân tiện làm một ân tình.
"Đừng. Lỡ thật sự giải ra phỉ thúy thì lại khó ăn nói. Tôi phải mua nó."
Tiêu Dật nghiêm túc.
Ông chủ Thạch cạn lời. Một cục đá bỏ đi mà cũng nghĩ giải ra phỉ thúy?
Đúng là gà mờ mới vào nghề, hiểu chút thôi cũng không nói vậy rồi.
"Anh đưa tôi một trăm đồng là được."
"Được."
Tiêu Dật trả tiền, chẳng thèm dùng máy cắt đá, đặt khối đá thô xuống đất, vung tay đập mạnh một phát.
Rắc!
Khối đá nứt toạc.
"Vãi!"
Mí mắt Cầm Chấn giật thon thót. Cú đập này mà nện lên người mình thì toi đời à?
Tiêu Dật đập vỡ khối đá, ngẩng lên liếc Cầm Chấn, khóe môi cong cong.
Cầm Chấn sợ đến lùi hắn một bước. Nhóc này nhìn chẵm chẵm đầu mình làm gì!
Bốp
Tiêu Dật phủi vụn đá, xòe bàn tay. Một mảng xanh hiện ra trong lòng bàn tay anh.
Phỉ thúy cỡ ngón tay cái, nước cực đẹp!
Không phải loại thủy tinh, nhưng cũng gần låm rồi!
"Sao có thể chứ!"
Cầm Chấn trừng mắt nhìn miếng lục phỉ trong tay Tiêu Dật, kêu thất thanh.
"Không thể nào!"
Ông chủ Thạch cũng hốt hoảng.
Tô Nhan không lên tiếng, nhưng đôi mắt tròn xoe đủ thấy cô chấn động đến mức nào.
Một cục đá bỏ đi, vậy mà lại giải ra phỉ thúy.
Hơn nữa, còn chẳng phải loại tầm thường!
"Haha! Tôi quả nhiên là cao thủ cược đá."
Tiêu Dật bật cười khoái trá. Miếng phỉ thúy này chứng thực phỏng đoán của anh, và ... cũng khiến anh lóe ra vài ý nghĩ về đường tu luyện.