Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Sau khi Tưởng Ly cho số tài khoản, Trần Giang không dám chần chừ, chuyển khoản ngay.

Hắn sợ chỉ cần chậm một nhịp là cái gạt tàn trong tay Tiêu Dật sẽ phang thẳng vào đầu mình.

"Không uống rượu mừng thì phải uống rượu phạt. Chuyển sớm đi thì đã chẳng bị đánh."

Tiêu Dật bĩ môi, quẳng cái gạt tàn đi.

Bộp!

Gạt tan nen xuong ban phat ra mot tieng tram đuc, lam Trần Giang giat bắn mình.

Hắn nghiến răng: đợi người của mình tới, nhất định phải phế thằng này!

Tiền cũng phải bắt hắn chuyển trả gấp đôi cho mình!

"Tiêu Dật, chúng ta ... bao giờ đi?"

Thấy Tiêu Dật ngồi vắt chân chẳng có vẻ định đi, Tưởng Ly vội hỏi.

Tiền đã vào rồi, không đi cho nhanh thì định chờ gì nữa?

"Không vội. Chẳng phải hắn đã gọi người rồi sao? Tôi chờ họ đến."

Tiêu Dật khẽ cười.

"Rắc rối, tốt nhất giải quyết một lần cho xong."

"Hả?"

Tưởng Ly sững lại: chờ người tới ư? Lỡ chúng kéo đông thì làm sao?

Từ Khải liếc Tiêu Dật, không lên tiếng.

Anh ấy thấy Tiêu Dật dám ở lại hẳn là có nắm chắc.

Anh ấy cũng muốn xem rốt cuộc Tiêu Dật mạnh đến mức nào.

"Thằng nhóc, mày gan phết đấy ... "

Trần Giang tựa vào sofa, nghiến răng.

"Nếu tôi là anh, trước khi người của anh tới thì đừng lắm mồm ... lắm mồm là dễ ăn đòn lắm đấy."

Tiêu Dật nhặt bao thuốc trên bàn, ném cho Từ Khải một điếu, châm thuốc xong liền tiện tay nhét bao thuốc vào túi.

Trần Giang không dám nói thêm, chỉ mong người han gọi đến cang nhanh càng tốt.

Chưa hút hết một điếu, bên ngoài đã vọng vào tiếng ồn ào.

Ngay sau đó, một tốp người tay lăm lăm gậy gộc ùa vào.

"Anh Hổ, nhanh, phế hắn đi!"

Trần Giang thấy gã đàn ông to con dẫn đầu, gào to.

"Hử?"

Tiêu Dật ngang đầu, bật cười: đung là thế giới nhỏ thật.

"Trịnh Hổ ... "

Trong lòng Từ Khải giật thót: chẳng phải oan gia ngõ hẹp sao?

Ngay sau đó, mắt anh ấy liếc qua cái gạt tàn trên bàn: lát nữa mà đánh nhau, dùng cái này làm vũ khí!

"Tổng Giám đốc Trần, phế ai ... "

Anh Hổ vừa dứt lời đã thấy Tiêu Dật ngồi vắt chân, hắn trợn mắt: sao anh ta lại ở đây?

Nghĩ đến điều gì đó, mặt hắn tái đi: chắng lẽ ...?

"Hắn đó, anh Hổ, mau phế hắn đi!"

Trần Giang chỉ thẳng Tiêu Dật, gầm lên.

"Bẻ gãy hết tay chân nó, quăng xuống con sông ngay bên cạnh!"

...... "

Mặt anh Hổ giật giật: thật là nhắm vào Tiêu Dật ư?

"Anh Hổ, chúng ta có duyên ghê, nhanh thế đã gặp lại rồi."

Tiêu Dật cười híp mắt nói.

"Sao nào, dẫn người tới trả thù tôi à?"

"Không không, không phải."

Anh Hổ vội lắc đầu.

"Không phải? Ô, vậy là đến đứng ra cho người khác?"

Nụ cười của Tiêu Dật càng đắc ý hơn.

"Anh đúng là tận tâm với nghề ghê, gãy cả tay mà không nằm viện nghỉ ngơi? Thấy gãy còn ít à? Hay là cho gãy thêm một tay nữa?"

Nghe Tiêu Dật nói, anh Hổ gượng ra một nụ cười méo xệch: "Hiểu lầm, đều là hiểu lầm cả ... "

"Anh Hổ ... "

Trần Giang trố mắt: cái gì thế này?

Trịnh Hổ là một trong Tứ Đại Hộ Pháp của Hội Long Hưng đấy, ở khu này ít ai dám đụng vào.

Trước đây, Trịnh Hổ từng giúp Trần Giang xử lý hai người, làm việc rất gọn gàng.

Sao đối mặt với Tiêu Dật lại có vẻ sợ sệt thế?

"Đm mày, mày muốn hại chết tao à?"

Anh Hổ chửi ầm lên; hắn thật sự không dám đối đầu với Tiêu Dật.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!