Trước giờ Mục Vỹ luôn tỏ ra không quan tâm đến điều gì nhưng bất tri bất giác hắn đã dần vẽ ra kế hoạch cho tương lai của mình!
Hơn nữa, chính vì có sự hiện diện của Diệp Thu mà núi Huyền Không không dám làm gì hắn.
Người núi Huyền Không sẽ không bao giờ quên hai người không sợ trời, không sợ đất đã suýt tiêu diệt họ vào mười nghìn năm trước.
Bọn họ có điên mới dẫm trên vết xe đổ.
Ít nhất họ sẽ không ra tay với Huyết Minh khi vẫn chưa xác định được thực lực của Diệp Thu nằm ở đâu.
Đây là nguyên nhân vì sao Mục Vỹ có thời gian gây dựng thế lực.
"Nhưng tốc độ phát triển của người này quá nhanh, nếu cứ tiếp tục thế này, có lẽ núi Huyền Không sẽ hạ quyết tâm tiêu diệt cậu ta!"
"Hả!"
Bảo Linh Nhi hốt hoảng thét lên.
"Hả cái gì mà hả? Linh Nhi, đừng nói là con thích cậu ta rồi đấy chứ?"
"Làm gì có!", khuôn mặt kiều diễm của Bảo Linh Nhi đỏ bừng: "Phu quân tương lai của con phải dùng trường kiếm đi khắp thiên hạ, đệ nhất vô địch như Vỹ tôn giả cơ!"
Câu này của cô ấy làm Bảo chủ chỉ biết cười khổ.
Như Vỹ tôn giả sao?
Mười nghìn năm qua có Vỹ tôn giả thứ hai nào xuất hiện đâu?
Âm ...
Nhưng đúng lúc này, cả bầu trời Thiên Bảo Các tối sầm, sấm chớp kêu ầm vang. Dường như toàn bộ đất trời đều rung chuyển dữ dội.
"Lôi kiếp!"
Thấy khung cảnh này, Bảo chủ sững sờ.
"Thành công rồi, không ngờ cậu ta thành công rồi, trời đất ơi!"
Là các chủ Thiên Bảo Các, hiển nhiên Bảo chủ biết tiếng nổ ấy nghĩa là gì!
Mục Vỹ thành công rồi!
Hư Tiên Khí vốn không phải là thứ nằm trong phạm vi mà quy tắc của tiểu thế giới Tam Thiên cho phép tồn tại nên mỗi một món Hư Tiên Khí ra đời đều dẫn thiên kiếp đến.
Đây không phải kiep nan của thay luyen khí ma là cửa ải gian truân mà Hư Tiên Khí phải trải qua.
Dục hỏa trùng sinh mới có thể đứng trên địa vị cao, đạt được thành tựu lớn không tưởng!
Cùng lúc đó, không chỉ Bảo chủ mà nhiều người khác cũng trợn mắt há hốc mồm.
Một chút biến đổi nhỏ như hạt cát trong đất trời thôi cũng không tránh khỏi khả năng cảm nhận của những cường giả hàng nghìn tuổi.
Trên ngọn núi lơ lửng giữa không trung ở núi Huyền Không có một bóng người đang đứng.
"Làm được rồi này. Không ngờ có người luyện ra Hư Tiên Khí thành công, là ai đây!"
Người mặc đồ đen đứng trên đỉnh núi, hướng về nơi xa.
Hư Tiên Khí được chia làm bảy cấp bậc từ nhất phẩm đến thất phẩm. Trong tiểu thế giới Tam Thiên, một món Hư Tiên Khí nhất phẩm thôi là đủ để tất cả mọi người tranh giành rồi.
Rốt cuộc người này là ai!
Một bên khác, trong Thiên Kiếm Sơn, Thiên Ngọc Tử chắp hai tay sau lưng, đứng thẳng.
"Hư Tiên Khí, đã vậy còn là kiếm!"
Đồng tử Thiên Ngọc Tử co rút, cảm thấy thật khó tin: "Lẽ nào là cậu ta?"
Ông ta nhoẻn môi cười trừ: "Không biết Xà Tôn đã đến đảo Lạc Hồn chưa. Biết ngay người này sẽ làm nên chuyện mà!"
Dưới bầu trời đầy sao lấp lánh, trong Thất Tinh Môn, Tinh Vô Cực ngồi xếp bằng nhìn dải sao trời.
"Cha, quả nhiên Mục Vỹ ... "
"Không cần nói, ta biết rồi!"
Nhìn Tinh Tử Hàng - đứa con trai duy nhất mình hài lòng, Tinh Vô Cực cười mệt mỏi: "Thể hiện thiên phú của mình là tốt, nhưng đôi lúc bộc lộ quá lại không ổn!"
"Vậy Mục Vỹ lần này là tốt hay xấu ạ?"
"Ta không tính được!"
Tinh Vô Cực tỏ ra sầu não: "Ta tính được vận mệnh của Thất Tinh Môn nhưng không tính được vận mệnh của cậu ta!"
"Không tính được sao?"
Tinh Tử Hàng ngẩn người. Trong tiểu thế giới Tam Thiên, chỉ có người nào mạnh hơn thì phụ thân mới không tính ra được mức độ mạnh mẽ của đối phương.
Rõ ràng Mục Vỹ không mạnh bằng phụ thân, sao lại không được?
"Bằng một cách nào đó rồi vận mệnh cũng được trải đường thôi. Vô hình trung Thất Tinh Môn đã có liên kết với Mục Vỹ, định sẵn phải đón lấy tất cả biến cố trong tương lai!"
"Vâng!"
Đương nhiên Tinh Tử Hàng hiểu tất cả mà phụ thân nói nghĩa là gì!
Không thể thay đổi ý trời thì đành thuận theo thôi.
Chưa đến giây phút cuối cùng, không ai có thể biết trước sự tình sẽ ra sao.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!